Ở quán ăn nhỏ như cá gặp nước khiến Mao Tiểu Phác dần lấy lại niềm tin vào cuộc sống, không còn quá mông lung nữa. Vốn dĩ điều cô sợ nhất sau khi ra tù là sẽ chết đói, giờ biết mình không chết đói, hơn nữa còn vừa lấy được căn cước công dân, Mao Tiểu Phác bắt đầu có một khát khao mới – rời khỏi Hải Dương, đến một nơi không ai quen biết.
Kỳ thực nguyện vọng ban đầu của Mao Tiểu Phác là không gặp lại người nhà họ Mao, cắt đứt quan hệ hoàn toàn. Cho nên khi thẩm phán hỏi lần thứ N là Mao Tiểu Phác, con dao trong tay cô, cô nói dùng để bổ dưa hấu, vậy sao lại đâm vào bụng em gái cô, Mao Mẫn Nhi?
Mao Tiểu Phác chỉ bình thản trả lời, tôi muốn gϊếŧ nó. Trong khi trước đây cô chỉ lặp đi lặp lại một câu tôi không gϊếŧ nó, là nó tự nhào lên.
Cô bỗng nhiên thông suốt rồi. Đầu óc mơ màng một khi đã nghĩ ra thì sẽ thông tất cả, tựa như giác ngộ, lòng sáng như gương. Cô nghĩ, dù sao cô cũng không ưa gì nhà họ Mao, mà bọn họ cũng không ưa cô, so với càng nhìn càng ghét, chi bằng cô cút đi thật xa, thà ngồi tù còn hơn tiếp tục ở lại với họ.
Vì vậy cô thản nhiên phối hợp âm mưu đẩy cô ra khỏi nhà họ Mao của em gái cùng cha khác mẹ Mao Mẫn Nhi. Đương nhiên cô cũng biết rõ, người đứng sau âm mưu đó chính là Lý Tương Tương, mẹ kế cô.
Lúc Mao Tiểu Phác được ông bà nội dưới quê đưa đến sống với cha Mao, trong căn nhà lớn sáng choang sang trọng ấy đã có sẵn cô công chúa hai tuổi rồi. Mao Tiểu Phác đứng nhìn một nhà ba người đầm ấm, có làm cách nào cũng không thể hòa vào được. Cô cắn ngón tay ngưỡng mộ, nhưng cũng chỉ là ngưỡng mộ thôi, cô chưa từng nghĩ mình là một thành viên trong gia đình vui vẻ hòa thuận đó.
Lẽ ra suy nghĩ như vậy có thể bớt được biết bao chuyện: Không ganh tị, không tranh giành, không gây sự, nhà cửa yên ấm.
Tính cách mơ hồ, dửng dưng của Mao Tiểu Phác giúp cô tránh được không ít khổ sở. Một người chỉ cần không để tâm, không hứng thú với mọi thứ xung quanh, thì lời nói cũng rất khó tổn thương được họ. Mỉa mai châm chọc, không hiểu. Chửi thẳng trực diện, không để ý. Mắng cả người mẹ đã khuất, không quen. Chửi luôn ông cha còn sống, chửi đi, dù sao tôi cũng không thích ông ta. Cô cứ như vậy thì còn kiếm chuyện cái gì? Chính sự lạnh nhạt đó mới khiến mẹ con Lý Tương Tương phát điên. Chỉ có không thấy nữa, không thấy cái bản mặt của Mao Tiểu Phác nữa thì mới hết phiền lòng.
Phiền đến mức nào, hận đến mức nào? Đến mức Mao Tiểu Phác đang dùng dao bổ dưa hấu thì Mao Mẫn Nhi nhào đến. Mao Tiểu Phác há hốc mồm, tay cầm chuôi dao, lưỡi dao đâm vào bụng Mao Mẫn Nhi, máu tuôn xối xả. Mao Ninh Minh và Lý Tương Tương tính toán thời gian bước vào, đúng lúc chứng kiến cảnh con gái lớn đâm con gái nhỏ máu me đầy mình.
Mao Ninh Minh “tận mắt” thấy quá trình gϊếŧ người gia môn bất hạnh, lòng nguội lạnh, thất vọng tột độ. Ông ta tát Mao Tiểu Phác một cái, ném một câu, nhà họ Mao không có đứa con gái như mày!