Vậy mới nói đánh nhiều sẽ thành cao thủ. Mà đánh lộn cũng phải chú ý khí thế. Nghèo sợ giàu, giàu sợ liều, liều sợ ác, ác sợ không tiếc mạng. Mà cái đứa không tiếc mạng lại thường là cái đứa nghèo nhất. Mao Tiểu Phác vào đây, một thân một mình, không ai ràng buộc, không ai nghèo bằng, còn mang tội danh “dao trắng vào, dao đỏ ra”, không một người nào ngán sống hơn cô nữa. Mỗi lần đánh nhau, hận ý từ tận xương tủy bùng lên dữ dội, đánh đến mức lũ chị đại ma cũ cũng phải run sợ.
Có lần xích mích với chị đại, hai bên lao vào nhau một trận sống mái, trổ hết chiêu thức, cuối cùng chỉ còn lại cuộc so kè sức lực nguyên thủy: Mày đập đầu tao vào tường, tao cũng đập đầu mày vào tường, răng nghiến ken két, lạnh cả sống lưng.
Trận “sinh tử chiến” đó đã kinh động đến quản ngục. Lúc quản ngục đến, cả hai đã nằm bẹp thoi thóp. Sau đó quản ngục hỏi Mao Tiểu Phác, đầu cô bị ai đập?
Mao Tiểu Phác ngẩng cái đầu đang quấn kín băng lên, tỉnh rụi đáp, tôi tự đập.
Cũng không phải cô nghĩa khí gì, cô chỉ nghĩ, người ta đập cô cô đã đập lại, có vẻ hai bên đều bị thương như nhau, vậy huề, sau này đánh tiếp.
Nào ngờ câu trả lời này lại khiến chị đại kia kính nể. Ô, con lừa này không chỉ cứng đầu mà còn nghĩa khí, đúng là người trong giang hồ, thôi, sau này không chọc mày nữa. Vậy là từ đó về sau thù cũ hận mới đều bỏ qua, tương lai cũng không còn nhắc lại, kiếp sống trong tù cứ thế lật sang trang mới.
Mao Tiểu Phác là người có nguyên tắc: Mày đánh tao thì tao đánh lại, mày không đánh tao cũng không đánh. Cô không hiểu sao mấy chị đại không kiếm chuyện nữa, nhưng cô không phải người thích đánh nhau, chỉ cần không chọc vào cô thì cô tuyệt đối không dây vào họ. Con sư tử gầm rú trong người dần dịu xuống, nhắm mắt ngoan ngoãn tiếp tục ngủ đông. Vừa lúc phòng giam của cô có một đống sách do phạm nhân trước để lại. Hormone đánh nhau đã hạ, Mao Tiểu Phác đâm đầu vào biển sách, đâm một cái đâm suốt gần bảy năm, đôi mắt to sáng long lanh 1.5 độ ngày mới vào cứ thế biến thành cận thị 4 độ.
Cái đầu chậm tiêu từ không biết đánh nhau đến dùng ba tháng đánh phục chị đại, vậy cũng cái đầu đó mà từ sách giáo khoa cấp ba đến đại chiến biển sách, bảy năm, sẽ ra kết quả gì?
Ha ha, đời này, không sợ khó cũng không sợ ngu, chỉ sợ đúng hai chữ: Chuyên tâm.
Mao Tiểu Phác đã rửa chén được một tháng ở cái quán nhỏ đơn sơ ám dầu mỡ này. Cô chịu khó, không lười biếng, trước khi rửa còn phụ nhặt rau, bưng bê đồ ăn; rửa xong còn quét nhà, lau bàn, thậm chí lúc khách đông, chủ quán nấu không xuể, cô còn dám cầm cả muôi xẻng làm bếp phụ.
Chủ quán vắt khăn lên vai, một tay lau mồ hôi, một tay đảo chảo, không yên tâm hỏi, làm được không đấy?
Mao Tiểu Phác đáp tỉnh rụi, chưa ăn thịt heo, chẳng lẽ chưa thấy heo chạy? Một đĩa xào xong, cô nhón một miếng bỏ vào miệng, cười hớn hở, ngon!
Chủ quán không tin, cũng bốc một miếng ăn thử rồi cũng cười theo, thật sự không tệ.
Vậy mới nói Mao Tiểu Phác là nhân tài, kiểu nhân tài dù chưa ăn thịt heo, chỉ cần nhìn thôi cũng biết mùi vị thịt heo là thế nào.