Show diễn hôm nay Vương Vân nhận được là ở khách sạn Quân Hoa. Hai mắt Vương Vân sáng lập lòe, có thể đặt tiệc ở khách sạn tầm cỡ như Quân Hoa, nhất định không phải nhân vật tầm thường, không phú cũng quý. Nhận được show này chứng tỏ năng lực xã giao của Vương Vân rất giỏi, cũng chứng tỏ trình độ của nhóm cậu ta đạt tiêu chuẩn, hai yếu tố này cộng lại chính là bằng rất nhiều “money”.
Người thời nay thường nói đến giá trị bản thân, người này giá trị hàng tỷ, người nọ giá trị ngàn vạn. Tiền bạc là tiêu chuẩn cao nhất có thể cân nhắc giá trị xã hội của một người. Vương Vân có thể biểu diễn ở khách sạn Quân Hoa cũng đồng nghĩa với việc gián tiếp khẳng định vị trí của cậu ta và của cả nhóm. Nghệ sĩ đôi khi không cần tiền, nhưng tuyệt đối không thể từ chối cách nghệ thuật của mình được công nhận bằng tiền.
Vương Vân khí thế ngút trời, tự mình đứng ra sắp xếp. Đến sáu giờ tối, khi mọi sự đều đã sẵn sàng thì Vương Vân lại nhận được một cú điện thoại khiến cậu ta phải rít gào, tay trống dàn nhạc bị viêm ruột thừa cấp tính phải nhập viện gấp, không thể tham gia.
Vương Vân lòng nóng như lửa đốt, biết đi đâu tìm người đắp vào bây giờ? Lửa cháy đến mông rồi mà cậu ta vẫn còn xoay mòng mòng, tương lai tươi sáng sắp tới không thể bị tên ôn thần xui xẻo kia kéo sụp trong bệnh viện được!
Trong lĩnh vực âm nhạc, Lục Tây Vi tương đối đa tài, nhạc cụ cơ bản đều biết chơi, mà không chỉ biết, Vương Vân từng xem cậu ta biểu diễn, phải gọi là nước chảy mây trôi, có khí thế, có cao trào. Vậy nên tại thời điểm mấu chốt này, Vương Vân nhớ tới Lục Tây Vi.
Trám chỗ trống thôi, không thành vấn đề, Lục Tây Vi đáp ứng rất sảng khoái, vì cậu còn nhớ rõ công việc của Mao Tiểu Phác là do ai đề cử. Nhưng mà có một điều kiện, phải kèm thêm một người đi chung. Vương Vân đang đứng trên bờ vực sắp bị ông trời diệt trừ rồi, đừng nói thêm một, thêm hai ba người nữa cũng vẫn là chuyện nhỏ.
Người Lục Tây Vi muốn thêm còn không phải là Mao Tiểu Phác sao?
Khách sạn Quân Hoa, khách sạn năm sao của Bắc Kinh, dẫn bà chị nhà quê đi mở mang tầm mắt một chút cũng được.
Người mới ra tù, ít hiểu biết, ít nhu cầu vật chất, tiêu chuẩn hạnh phúc không cao nhưng chỉ số hạnh phúc lại cao, tinh thần hưởng thụ cũng cao – đói có bánh mì, mưa có nhà ở, hè nóng có gió Nam, vậy là đủ rồi.
Lục Tây Vi, tên xấu tính này, muốn đánh vỡ cảm giác dễ thỏa mãn đó của Mao Tiểu Phác.
Con ếch dưới đáy giếng chưa từng ra ngoài nên mới nghĩ đáy giếng cái này tốt, cái kia tốt, chỗ nào cũng tốt. Chỉ cần ra ngoài dạo một vòng thôi sẽ thấy thế giới trong giếng quá chật chội bực bội, cái này không tốt bằng, cái kia không tốt bằng, không có cái nào tốt. Lục Tây Vi chính là muốn biến câu chuyện cổ tích đó thành hiện thực cho Mao Tiểu Phác.
Sau khi dẫn Mao Tiểu Phác tới khách sạn, Vương Vân dẫn hai người họ vào khu vực dàn nhạc.
Lục Tây Vi đi tới vị trí tay trống, nhìn bày trí sang trọng xung quanh, khoa trương ồ lên: “Được nha người anh em, hát đến cái hòm vàng cỡ này luôn rồi.”
Vương Vân đen mặt, cẩn thận đưa mắt nhìn quanh, tức giận hừ một tiếng: “Không móc mỉa là chết hả?” Hòm vàng? Mấy người đang đi qua đi lại này đều là cương thi chắc? Đúng là không sợ cái miệng hại cái thân.
Lục Tây Vi cau mày, có hơi để ý vẻ cẩn thận của Vương Vân, cợt nhả hỏi: “Tiệc của ai?”
“Tôi chưa nói cho cậu sao? Thôi nôi con trai của Chung Dao.” Nhắc tới Chung Dao, Bắc Kinh này không ai không biết, CEO danh chấn thiên hạ của Tập đoàn quốc tế Hoàng Hà.
Lục Tây Vi nhíu mày, sắc mặt sa sầm. Sao không nói sớm, nếu biết cậu đã không tham gia. Quyền quý kiểu gì cũng dính líu tới chính trị, hôm nay nhất định sẽ xuất hiện rất nhiều người quen, Lục Tây Vi sợ bị lộ.
Mao Tiểu Phác ngồi một góc, hai gối khép lại, hai tay đặt trên gối, bốn mắt nhìn đông nhìn tây, chứng thực hình tượng nhà quê “bà Lưu đến thăm Đại Quan Viên*” của mình.
(*Bà Lưu đến thăm Đại Quan Viên: Ẩn dụ về người thiếu kinh nghiệm khi bước vào môi trường mới, dùng để chế giễu những người thiển cận nhưng cũng thể hiện sự khiêm tốn hoặc tự hạ thấp bản thân.)Khách sạn lộng lẫy, người đến người đi, cười nói rộn ràng, rượu ngon chạm cốc. Nhìn hồi lâu, nghe hồi lâu, phỏng đoán hồi lâu, cuối cùng Mao Tiểu Phác mới hiểu phô trương lớn như vậy là để mừng thôi nôi cho một đứa bé. Mao Tiểu Phác tiếc hận, tiệc này, rượu này, dàn nhạc này, cả mấy trái bóng bay trên trần nhà kia nữa, quá phí tiền! Có tiền cô cũng không làm vậy! Giấu dưới giường, dưới gối, dưới hộp đựng giày, thỉnh thoảng rảnh rỗi lôi ra đếm đếm thì mới hạnh phúc, mới an tâm.
Mao Tiểu Phác đói bụng. Nhìn người khác ăn, mình không được ăn, cô càng đói. Gian nan đợi tới khi diễn tấu xong, lúc này nhóm nhạc mới được ngồi xuống một bàn trong góc dùng bữa.
Lục Tây Vi kéo Mao Tiểu Phác ngồi bên cạnh mình, chăm chú gắp thức ăn, đắp đến khi vun lên thành núi mới đặt xuống trước mặt cô.
Đổi thành bất kỳ cô gái nào khác thì đều sẽ xấu hổ. Bao nhiêu người nhìn, người đến người đi thế này mà chồng một chén đầy ắp trước mặt, thôn nữ giành ăn? Quỷ đói đầu thai? Đây là trường hợp nào? Yến tiệc cấp bậc nào? Không biết giữ phép thì cũng phải biết giữ thể diện chứ? Cho nên, đổi thành bất kỳ cô gái nào khác thì đều sẽ không ăn, sẽ đỏ mặt cười cười, lặng lẽ đẩy cái chén ra xa thiệt xa, mắt nhìn đâu cũng không dám nhìn nó, hung tợn viết mấy chữ thật to trên mặt: Chén này không phải của tôi!
Nhưng Mao Tiểu Phác là ai? Là đại lão vừa mới ra tù!
-
Ca từ trong bài đều là hư cấu, do tác giả tự nghĩ ra.
Nữ chính chuẩn bị ăn "thịt".