Đóa Quỳnh Tàn.
Nhớ anh, em là đóa quỳnh câm lặng.
Luôn nở vào đêm sâu tĩnh mịch không người.
Một vệt tương tư thẹn thùng để mặc ánh trăng lan đi.
Câu chuyện nụ hoa, em không dám ngỏ.
Nỗi lòng đóa quỳnh ngàn năm khắc khoải.
Khi anh mang theo ánh mặt trời bước đến, em sợ mình bị thiêu rụi.
Đừng chỉ mải mê trước vẻ rực rỡ của muôn hoa.
Góc tường khuất có nụ hoa đã chờ đợi nghìn năm.
Vậy mà trong mơ, anh lại ôm lấy bóng dáng thanh khiết của đóa sen đó.
A.
Chỉ còn đóa quỳnh tàn úa dưới trăng.
Bò lên gương mặt nhợt nhạt phiêu bạt…
Đây là lời bài hát Mao Tiểu Phác viết sau khi nghe xong bài nhạc do Lục Tây Vi tự soạn. Lúc đó cô có cảm giác ca khúc này vừa đẹp vừa bi thương, nên cô lập tức nhận định đây là câu chuyện tương tư đơn phương của một cô gái.
Cô nàng chậm chạp, thiếu một dây thần kinh này, sau hai tháng biên dịch tài liệu âm nhạc cuối cùng cũng đã có chút nhận định chủ quan của riêng mình rồi, không còn ngô nghê nữa.
Lục Tây Vi đọc lời, hai mắt sáng như đèn pha, kích động đến mức lập tức đi phối nhạc. Tối thứ Năm, bài hát này ra mắt tại tất cả các quán bar khu Tây Đơn, hiệu quả không hề ngoài dự đoán, cực kỳ xuất sắc.
Một tuần sau, Lục Tây Vi lại ra thêm một ca khúc mới, “Midnight Blue”, nói về một câu chuyện tình yêu qua mạng rất đẹp, cũng rất bi thương. Lục Tây Vi mặc sơ mi đen phối quần jean bình thường, ngoại trừ dây lưng Louis Vuitton ra, trên người không còn trang sức nào khác. Mộc mạc, sạch sẽ, nhưng vẫn đẹp trai. Tay ôm guitar, dáng đứng lười nhác, ánh đèn tụ lại, giọng hát buồn thương cất lên. Toàn thân Lục Tây Vi như bị nỗi u sầu bao phủ còn cậu ta chính là hiện thân của nỗi u sầu đó, là tia chớp rạch qua màn đêm, là mối tương tư chôn sâu mãi mãi không thể chạm tới.
Midnight Blue.
Chưa từng được nghe giọng em.
Chưa từng nhìn thấy dung nhan em.
Anh có thể không?
Có thể xem như em chưa từng xuất hiện?
Biết bao đêm dài lặng lẽ.
Nỗi cô đơn của anh tựa khẽ lên vai em.
Anh có thể không?
Có thể xem như tất cả đều chưa từng?
Khoảng cách giữa trời và đất quá dài.
Tựa như em đang trôi lơ lửng trên cao.
Lúc tỏ lúc mờ, chợt gần chợt xa.
Anh đứng đây, nước mắt khóc thành dòng suối.
Em lại nói không thể nhìn thấy.
Hãy cùng anh đi xem màu xanh của nửa đêm.
Em bước xa về thế giới riêng em.
Anh không nỡ, nhưng vẫn thì thầm nói lời tạm biệt.
Bằng ngoại hình xuất sắc, bằng giọng hát trữ tình, bằng khả năng sáng tác tài hoa, Lục Tây Vi nhanh chóng nổi danh ở tất cả các quán bar của đất Bắc Kinh.
Vương Vân tổ kiến một dàn nhạc, thường xuyên nhận show biểu diễn tại các yến hội trong khách sạn. Mới đầu cậu ta có mời Lục Tây Vi gia nhập, không phải Lục Tây Vi không muốn, chỉ là, biểu diễn ở yến tiệc tỉ lệ bị lộ mặt quá cao, không tiện cho cậu ta ẩn thân, nhưng chủ yếu do cậu ta khinh thường cách biểu diễn này. Hát hò ở yến tiệc người khác làm cậu có cảm giác âm nhạc bị rớt giá, bị ám đầy mùi dầu mỡ, rượu thịt. Là thanh niên ưu tú cam nguyện bỏ trốn vì âm nhạc, sao Lục Tây Vi có thể làm chuyện hạ giá như vậy được?
Cho nên mới nói lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa*, tuy bây giờ Lục Tây Vi chật vật nghèo túng nhưng chỗ dựa của cậu ta vẫn to, không gồng nổi, cùng lắm là quay về với “chỗ dựa”, nhưng người khác lại không được như vậy. Người ta phải lo một ngày ba bữa, trên già dưới trẻ, ở giữa cũng không có miếng ngói lợp nhà nào, kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, gần với nghệ thuật chút nào hay chút ấy. Ai làm nghệ thuật cũng biết, nghệ thuật là xây lên bằng tiền, nghệ sĩ đa số đều nghèo rớt mồng tơi, nghèo đến tận lúc chết mới nổi tiếng mà không biết những thứ mình để lại đã giúp kẻ thù phát tài, có hóa thành quỷ cũng còn uất ức. Nghệ thuật và nghệ sĩ, thật sự quá khốn khổ rồi.
(*Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa: người từng có nền tảng, thế lực hoặc tài sản lớn, dù sau này có sa sút, thất thế thì vẫn hơn người thường nhờ vào cái "vốn có" ban đầu - ChatGPT)