Chương 10.1: Mao Tiểu Phác viết nhạc

Một ngày nọ, Lục Tây Vi ở nhà vừa gảy đàn guitar vừa luyện hát, ồn đến Mao Tiểu Phác phát phiền. Cô cau mày, buông bút, không dịch nữa, đứng lên đi rót ly nước rồi chầm chậm ngồi xuống, chầm chậm uống một ngụm, lúc thì phồng má bên này, lúc lại đẩy nước phồng má bên kia, nghiêng cái đầu cắt hình quả dưa nghe Lục Tây Vi hát.

Biểu cảm đó khiến Lục Tây Vi rất buồn bực, cứ như chị ta đang xem xiếc khỉ vậy!

Bài Lục Tây Vi đang hát là “Nam Sơn Ức” của Hứa Tung. Tiếng nhạc thanh nhã, tiếng hát trong trẻo, diện mạo tuấn tú, quả thật vừa được rửa mắt vừa được rửa tai.

Đừng nhìn tên trời đánh này suốt ngày động tí là gào rống mà lầm, âm sắc cậu ta rất trong, róc rách như suối, rất hợp hát nhạc trữ tình dịu dàng, có chút giống Hứa Tung nhưng phóng khoáng hơn, ưu thương hơn. Ưu thương tận xương, mà lấp lánh cũng lấp lánh đến vô cùng.

Chính vẻ đẹp trai lãng tử pha chút u buồn, cộng thêm khí chất vương công quý tộc này đã đốn gục không biết bao nhiêu nam thanh nữ tú si tình. Nhưng Mao Tiểu Phác lại không phải một cô gái bình thường, điển hình là cô cảm nhận được chút bất mãn từ giọng hát và diện mạo hoàn mỹ của Lục Tây Vi.

Mắt thẩm mỹ của cô bị liệt rồi!

“Ực”, tiếng nuốt nước rõ to khiến bàn tay đang gảy đàn khựng lại, bạn học Mao Tiểu Phác lên tiếng.

“Cậu có thể tự mình viết nhạc mà, sao cứ phải hát nhạc người khác?”

Suy nghĩ của cô khác thường thế này: Lục Tây Vi hát nhạc người khác chẳng phải đang tuyên truyền danh tiếng cho người ta sao? Nhưng làm vậy cũng không ai chia tiền cho cậu ta hết.

Hiểu rồi, cô gái này chỉ đơn thuần mê tiền thôi, nghĩ gì cũng chỉ xoay quanh tiền tiền tiền.

“Soạn nhạc không thành vấn đề, nhưng không viết lời được.”

Lục Tây Vi tuyệt đối không phải nghệ sĩ hợp tiêu chuẩn, không biết viết lời, cũng không thể viết ra ca từ ngốc nghếch như “Hái rau hái rau, bạn ăn chưa?”. Lục Tây Vi cậu thà không viết chứ không làm chuyện mất mặt kiểu đó.

Hai mắt Mao Tiểu Phác sáng lên, từ một bóng đèn mười lăm watt lúc uống nước đột nhiên thành bóng đèn năm mươi watt: “Viết lời có tiền không?”

Lục Tây Vi bị “ánh đèn” đó lóe trúng làm hoa mắt chóng mặt, dứt khoát không đàn không hát nữa: “Có viết là có tiền.” Tiền nhuận bút một bài hát của Phương Văn Sơn và Lâm Tích tuyệt đối có thể khiến người mê tiền như chị ta chảy nước miếng ba ngày ba đêm.

Năm mươi watt thăng cấp lên một trăm watt, cả giọng nói cũng nóng lên một trăm độ: “Cậu muốn ca từ kiểu nào? Tôi có thể thử.” Mao Tiểu Phác muốn có thêm một con đường kiếm ra tiền, muốn đến cào tim cào phổi luôn rồi.

“Chị biết viết?” Lục Tây Vi vừa hỏi xong đã khựng lại, chị ta nói thử, vậy nhất định là biết.

Nhớ trước kia, lúc tìm việc trên báo, Mao Tiểu Phác đã đánh một dấu chấm hỏi ở mục dịch tiếng Pháp để cân nhắc, giờ thì giáo sư Hồ hài lòng với chị ta vô cùng, còn cảm thán Mao Tiểu Phác sinh ra là dành cho ông. Sau khi biết Mao Tiểu Phác có cả tiếng Anh tiếng Nhật thì ông càng thêm coi trọng, cũng chính ông đã ra mặt giao toàn bộ tài liệu chuyên ngành trong trường cho cô dịch.

Bất luận biên dịch ngôn ngữ nào thì quan trọng nhất vẫn là nền tảng vốn từ tiếng Trung phong phú, như vậy mới có thể kết hợp hai bên, bài dịch ra sẽ không bị khô khan, cứng nhắc, vô hồn. Từ nhỏ Mao Tiểu Phác đã thích đọc thơ và văn xuôi, trình độ viết văn cũng rất giỏi, viết lời bài hát hẳn là không làm khó được cô. Vì tiền, vì nhà, nhất định nó không thể làm khó cô được. Có điều kiện thì làm, không có điều kiện cũng phải sáng tạo điều kiện để làm!

Cô mua hai tập thơ hai tập lời nhạc, tham khảo một chút xu hướng tình cảm và âm nhạc hiện nay, hôm sau, Mao Tiểu Phác giao ra một bài.