Chương 9.3: "Trắng, trắng như ngọc."

Nhưng mà, trong mắt Tây Thi có gì? Có ghèn. Trong mắt Mao Tiểu Phác, Lục Tây Vi chính là ghèn, là thứ tự nhiên sinh ra mỗi sáng ngủ dậy, có không chê, không có càng tốt.

Lục Tây Vi tiếp xúc tay chân với cô, cô không hề có cảm giác gì khác thường, vì trước đó cũng đã vài lần như vậy rồi. Tới giờ cô vẫn còn nhớ rõ cảm giác bị Lục Tây Vi quẹt nước mũi nhầy nhụa lên vai. Cô nào biết hôm nay đã khác hôm đó. Hôm nay trời đất u ám, một con ma thú đã sổng khỏi l*иg, mà người mở cái l*иg đó ra lại chính là Mao Tiểu Phác.

Cổ nhân viết, không phải oan gia không đυ.ng đầu, đυ.ng rồi vẫn là oan gia.

Mao Tiểu Phác ngốc nghếch chậm tiêu. Đánh nhau với chị đại, chị đại lui, cô không rõ nguyên nhân. Cướp cướp với Lục Tây Vi, Lục Tây Vi không cướp nữa, cô cũng không rõ nguyên nhân. Nhưng cô sẽ không phí sức suy nghĩ làm gì, hôm sau Lục Tây Vi đã mua lại cái điều khiển mới, mừng rỡ giao tận tay cô như cún con, còn vây quanh cô hai vòng, cầu khen ngợi, cầu tha thứ.

Đương nhiên Mao Tiểu Phác nhận, nhận rồi cũng không tỏ vẻ gì, vốn dĩ điều khiển do cậu ta đập, cậu ta đền là đúng rồi. Sau này cô xem Khoái Lạc Đại Bản Doanh Lục Tây Vi cũng không cau có nữa, còn chủ động chuyển đến kênh Hồ Nam, rửa cà chua bi cho cô ăn như nô tài hầu hạ lão phật gia. Mao Tiểu Phác cũng không thấy có gì không ổn, vừa cười vừa nhét cà chua vào miệng, chưa kịp nuốt đã bắt đầu cười tiếp.

Lục Tây Vi chống cằm ngồi bên cạnh nghe cô cười, nhìn cô cười, trong đầu tưởng tượng cảnh đôi mắt sau tròng kính kia giãn ra sẽ như thế nào, nhất định là rạng rỡ kinh người. Cái miệng nhỏ cong cong. Hàm răng cũng trắng đến chói mắt.

Lục Tây Vi hối hận sâu sắc vì mấy hành động không biết xấu hổ trước đây. Tranh tivi với Mao Tiểu Phác làm gì chứ? Nhìn chị ta cười vui vẻ như vậy, tự nhiên như vậy, rạng ngời như vậy, trên đời còn có thứ gì hạnh phúc hơn nụ cười này nữa? Ai nhìn thấy mà không hâm mộ, không ghen tị, không hận? Đúng vậy, hận, hận không thể có được cái tâm trạng này, vui buồn đều đơn giản đến vậy.

Tốt lắm, Lục thiếu gia để tâm rồi, Mao Tiểu Phác đã bị dã thú theo dõi rồi. Trận chiến trước vừa dứt thì trận khác đã bắt đầu nhen nhóm dâng lên.

Mỏi mắt mong chờ. Thật là mỏi mắt mong chờ.

Dáng người Lục Tây Vi rất đẹp, soái khí bức người, cần tỏa nắng là tỏa nắng, cần yêu mị là yêu mị, cần chính khí là có chính khí. Tóm lại là tập hợp khí chất kỳ quái gì cũng có, điều chỉnh vừa phải, chỉ có hơi mất khống chế một chút khi đứng trước Mao Tiểu Phác thôi.

Lục Tây Vi cũng đã có chút tiếng tăm ở mấy quán bar quanh khu Tây Đơn, ngoại hình là chính, giọng hát là phụ. Thời buổi này, người biết hát nhiều như mây, nhưng mấy ai lọt được vào tiết mục Xuân Vãn cuối năm? Mấy ai chen được chân vào bảng xếp hạng âm nhạc Trung Quốc?

Nói đi thì phải nói lại, có mấy ai vừa biết hát vừa đẹp trai xuất trần đâu? Nam ca sĩ Trung Quốc phần lớn “xấu lạ” cũng là vì người đẹp thật sự quá ít, dẫn đến kết quả càng xấu càng dễ nổi bật. Vậy nên sự xuất hiện của Lục Tây Vi đã thổi một làn gió mới vào tệp khách hàng thường xuyên lui tới quán bar.

Lục Tây Vi mai danh ẩn tích đến Bắc Kinh, người âm hiểm như cậu ta đương nhiên sẽ không để lộ tên thật, không thể để lão cha có cơ hội tìm ra mình. Nghệ danh đi hát quán bar của cậu ta là: Đại Ẩn.

Hàm ý “ẩn sĩ nơi phố thị”. Đợi đến khi danh tiếng dần lên, Lục Tây Vi sẽ bắt đầu đóng quân trường kỳ ở nhiều quán bar hơn, kiếm nhiều danh tiếng và nhiều tiền hơn.