Chương 9.2: "Trắng, trắng như ngọc."

Lục Tây Vi bước tới đẩy đẩy Mao Tiểu Phác: “Này, đừng nói chị giận thật rồi nha?”

Mao Tiểu Phác không nhúc nhích.

Lục Tây Vi lại đẩy, vẫn không nhúc nhích. Cậu cũng nằm sấp lên giường, nghiêng đầu quan sát Mao Tiểu Phác. Lục Tây Vi rất ít khi thấy Mao Tiểu Phác không đeo kính thế này. Bình thường lúc nào cũng gọng đen to bản nặng nề che nửa khuôn mặt, cậu hoàn toàn không biết chân dung bên dưới cái kính đó lại xinh đẹp như vậy. Trắng, trắng như ngọc, mềm mại, dịu dàng. Đôi mắt trong trẻo, hồn nhiên như trẻ con. Lông mi rất dài, run run như cánh bướm. Mũi xinh, môi hồng hơi hé như bên trong có mật, dụ dỗ người khác muốn hút một ngụm.

Đột nhiên Lục Tây Vi nghe thấy tiếng sợi dây nội tâm trong mình đứt phựt. Cậu không tự chủ được hạ thấp đầu, muốn nếm thử vị mật trong đôi môi kia.

Mao Tiểu Phác trở mình một cái, chỉ để lại bóng lưng đường cong mềm mại cho Lục Tây Vi.

Lục Tây Vi thoáng giật mình nhớ lại mấy lần ôm Mao Tiểu Phác trước đó, mềm như vậy, không xương như vậy, rất dễ chịu, rất hạnh phúc.

Hạnh phúc? Lục Tây Vi bị dọa sợ. Hạnh phúc của mình không phải ăn ngon ngủ ngon sao? Sao lại như vậy được? Cậu ta thở dài, vươn tay khoác lên vai Mao Tiểu Phác. Thân thể dưới lòng bàn tay ấm áp, xúc cảm non mềm, nhỏ nhắn. Quá kỳ quái, nhưng là kiểu kỳ quái… mê muội.

“Tôi không xem nữa, chị xem đi, đừng giận nữa được không?” Lục Tây Vi đè nén cảm giác khác lạ trong lòng, kéo tay Mao Tiểu Phác: “Dậy đi, còn không xem là Khoái Lạc Đại Bản Doanh sẽ hết đó.”

Mao Tiểu Phác hất tay, Lục Tây Vi kéo hụt. Đột nhiên cậu ta vươn tới ôm xốc Mao Tiểu Phác lên đi về phía sofa ngoài phòng khách, trong lòng run run, chính là cảm giác này, cảm giác… cảm giác hạnh phúc.

Mao Tiểu Phác giãy giụa, nhưng chưa đợi cô giãy ra thì Lục Tây Vi đã đặt cô lên sofa, chuyển kênh tivi sang đài Hồ Nam cho cô xem, gia tộc khoái hoạt năm người trên màn hình đang chào cám ơn, cám ơn, cám ơn.

Lục Tây Vi không ngờ cái tiết mục chết tiệt kia lại kết thúc ngay lúc này, lòng loạn thành một cuộn chỉ rối.

Sao phải loạn? Vì hình như có thêm thứ gì đó cậu ta không khống chế được xuất hiện.

Lúc này Mao Tiểu Phác đang nghĩ gì? Giận thật sao? Không, cô hoàn toàn không giận, cô đang suy nghĩ, nghĩ xem nên dùng cách gì để thắng Lục Tây Vi. Trước kia mỗi ngày cô đánh một trận trong trại giam, lần sau sẽ thua ít hơn lần trước, càng đánh càng thua ít hơn. Cô là người thích tổng kết bài học kinh nghiệm từ thất bại.

Cô sẽ không nhận thua, cô chính là ông lão đánh cá Santiago trong “Ông già và biển cả” của Ernest Hemingway*. Cậu có thể đánh bại cô ấy, nhưng không thể tiêu diệt tinh thần của cô ấy, cô ấy chính là người khổng lồ trong thế giới tinh thần của mình.

(*Ông già và biển cả - Ernest Hemingway: Lão đánh cá Santiago không bắt được cá trong nhiều ngày liền nhưng vẫn không bỏ cuộc. Đến ngày thứ 85, ông bắt được một con cá kiếm khổng lồ và chiến đấu với nó suốt 3 ngày 3 đêm, kiệt sức nhưng vẫn không đầu hàng. Cuối cùng con cá kiếm bị cá mập rỉa sạch, ông chỉ còn lại một bộ xương, nhưng ông vẫn là người chiến thắng vì tinh thần không gục ngã của mình.)

Sợi dây trong lòng Lục Tây Vi hoàn toàn đứt phựt, đột nhiên có cảm giác Mao Tiểu Phác nhìn đâu cũng đẹp. Lông mày, mắt, tóc,… Đẹp, rất đẹp, người tình trong mắt hóa Tây Thi.