Chương 9.1: "Trắng, trắng như ngọc."

Mao Tiểu Phác không hề chú ý đến mặt mày âm trầm của Lục Tây Vi, cô thực sự thấy rất thú vị, rất buồn cười. Kìa kìa, chị Pha lại tấu hài rồi, Mao Tiểu Phác lại gập lưng cười ngặt nghẽo.

Lục Tây Vi không thể khoan thứ việc tiết mục cậu ta không thích mà Mao Tiểu Phác lại coi trọng đến vậy được. Vậy mới nói Lục Tây Vi thích gây chuyện, cậu ta khó chịu thì người khác cũng đừng mong yên thân. Lục Tây Vi đoạt lấy điều khiển trong tay Mao Tiểu Phác, đổi kênh, kênh thể thao, tuyệt, giải vô địch bi-a thế giới, Judd Trump đối đầu với John Higgins.

Lục Tây Vi đánh bi-a rất giỏi, thích đánh cũng thích xem, nhưng cậu không thích Đinh Quân Huy, nhạt nhẽo thiếu bứt phá, già dặn như ông cụ non. Theo nhận định của Lục Tây Vi thì, trình độ bi-a của Đinh Quân Huy cũng chỉ đến thế thôi, không tiến bộ được nữa. Cậu ta thích nhất Judd Trump, liều lĩnh, quyết đoán, xuống cơ là ra đòn, rất có phong độ đại tướng, nhất định có thể leo lêи đỉиɦ cao giới bi-a.

Mao Tiểu Phác đang xem vui vẻ tự dưng bị Lục Tây Vi phá đám, cô nổi giận. Mỗi ngày cô chỉ rúc trong nhà, chỉ có chút sở thích này thôi mà cậu ta cũng muốn cướp đoạt, dựa vào cái gì? Mao Tiểu Phác duỗi tay đoạt lại, màn hình nhảy trở về kênh Hồ Nam.

Sao Lục Tây Vi có thể để lỡ mất cúp vô địch yêu thích? Cậu ta cũng duỗi tay nhấn một cái, màn hình lại nhảy sang bàn bi-a. Mao Tiểu Phác nhào tới, Lục Tây Vi nhấc mông nhét điều khiển xuống rồi ngồi đè lên, kiêu căng đắc ý hất hất cằm với Mao Tiểu Phác.

Ý là, ai sợ ai!

Rất tốt, phong cách giống đầu gấu trại giam lắm rồi, hành vi đó đã kí©h thí©ɧ triệt để cái máu cứng đầu bên trong Mao Tiểu Phác. Muốn chơi đúng không? Được, tôi chơi tới bến với cậu! Mao Tiểu Phác nhào tới tắt tivi. Lục Tây Vi xông lên bật lại. Mao Tiểu Phác rút phích cắm. Lục Tây Vi phát hỏa xốc Mao Tiểu Phác ném vào sofa rồi tự đi cắm lại dây điện. Judd Trump đấu John Higgins đang đến hồi gay cấn, không thể bỏ qua. Nào ngờ Mao Tiểu Phác trực tiếp bật dậy nhào tới ôm Lục Tây Vi làm Lục thiếu gia ngã chổng vó.

“Bà thím chết tiệt, muốn chết hả?!” Lục Tây Vi giận điên, cậu ta đã hoàn toàn quên Mao Tiểu Phác từng kể chuyện đánh nhau với chị đại trong tù lúc trước.

Không quên thất bại thì thất bại là mẹ thành công. Nhưng nếu quên sạch thì thất bại sẽ đẻ ra con đàn cháu đống.

“Tôi không xem được, cậu cũng đừng hòng xem.” Mao Tiểu Phác “chân thành” nói.

“Con mẹ nó chị tưởng chị là ai? Lão tử xem cái tivi mà cũng bị chị quản?!” Lục Tây Vi nói mà không thèm nghĩ, Mao Tiểu Phác trêu chọc gì cậu mà cậu cũng không cho người ta xem tivi?

Khoái Hoạt Đại Bản Doanh lọt top rating cả nước là nhờ những người xem như Mao Tiểu Phác đó, dựa vào cái gì không cho Mao Tiểu Phác xem?

Lục Tây Vi xoay người cắm dây điện, mở lại tivi, màn hình vẫn hiện kênh CCTV-5 nhưng nháy mắt sau đã đổi thành kênh Hồ Nam, điều khiển đang nằm trong tay Mao Tiểu Phác. Vì vậy cục diện biến thành thế này: Lục Tây Vi chuyển kênh bằng tivi, Mao Tiểu Phác chuyển kênh bằng điều khiển. Judd Trump loáng một cái đã biến thành Tạ Na, lại loáng cái biến về Judd Trump, lại loáng cái…

Lục Tây Vi có khi nào bị đùa giỡn kiểu này? Cậu ta trực tiếp chạy tới đoạt lại điều khiển, Mao Tiểu Phác chưa kịp nhét xuống mông đã bị giật mất. Sau đó “Bang” một tiếng, điều khiển bị Lục Tây Vi ném xuống đất, còn nảy lên một cái, chiếc điều khiển đáng thương đã lìa trần. Cuộc chiến tranh đoạt tivi kinh tâm động phách đã kết thúc. Lục Tây Vi bước nhanh tới trước đổi kênh về lại CCTV-5.

Mao Tiểu Phác kinh ngạc nhìn Lục Tây Vi, không nói một lời, sau đó, nhẹ nhàng đi vào phòng mình.

Lục Tây Vi xem trong chốc lát, đột nhiên cảm thấy không đúng, sao yên lặng dữ vậy? Cậu ta quay đầu lại, ô, bà thím đâu? Lục Tây Vi bắt đầu luống cuống, Judd Trump cũng bị gạt qua một bên. Cậu đẩy cửa phòng Mao Tiểu Phác ra, cửa không khóa, Mao Tiểu Phác đang nằm trên giường, kính vứt một bên, hai mắt đăm đăm nhìn trần nhà.