Lý lẽ của Mao Tiểu Phác vừa đơn giản vừa rõ ràng: Cậu nói muốn mua nhà đúng không? Được thôi, tiền lương giao hết cho tôi. Hai chúng ta cùng tiết kiệm, sau này mua nhà mỗi người góp một nửa.
Lục Tây Vi không đồng ý, tôi cũng biết tiết kiệm, sao phải giao cho chị?
Đến giờ cậu vẫn chưa tiết kiệm được một đồng nào hết, Mao Tiểu Phác lập tức vạch trần.
Tiền, đối với Lục Tây Vi, chẳng qua chỉ là thứ đặt lên bàn cân, bên còn lại chính là mức độ tiêu tiền. Tiền ít tiêu ít, tiền nhiều tiêu nhiều, duy trì cán cân cân bằng. Thế nên khi Mao Tiểu Phác mỗi tháng chỉ kiếm được hai ngàn năm, hai người vẫn sống rất vui vẻ hài lòng. Giờ cô kiếm được sáu bảy ngàn, đời sống của họ ngoài việc càng thêm thoải mái dễ chịu ra thì không có gì khác, thẻ của Lục Tây Vi vẫn trống không.
Trông cậy cậu ta tự giác tiết kiệm? Có quỷ mới tin!
Mao Tiểu Phác vừa liệt kê xong, ngón tay quét một vòng quanh căn phòng vào điện thoại, máy tính và dàn loa mới mua, khí thế chẳng khác gì Tiểu Bình* chỉ tay ra bờ biển vẽ một vòng tương lai trong chuyến đi tuần miền Nam. Lục Tây Vi không nói nên lời, nghiến răng nghiến lợi giao nộp thẻ ngân hàng.
(*Đặng Tiểu Bình: Lãnh đạo nổi tiếng của TQ, từng có chuyến đi “Nam tuần” thúc đẩy cải cách kinh tế, là cột mốc quan trọng trong tiến trình lịch sử của Đảng cộng sản TQ.) Sau đó Lục Tây Vi mới dần nhận ra mình đã hoàn toàn mất quyền kiểm soát kinh tế vào tay Mao Tiểu Phác. Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, Mao Tiểu Phác nắm giữ kinh tế như nắm giữ mạch máu Bắc Kinh, cảm giác quyền lực tràn đầy.
Lục Tây Vi tính tới tính lui lại mất cả chì lẫn chài, tự chui đầu vào rọ. Nhưng người vào rọ còn có thêm Mao Tiểu Phác, chẳng qua cô chậm tiêu bẩm sinh, hoàn toàn không phát giác. Rọ ở đây là cái gì? Là cái nhà.
Chúc mừng Mao Tiểu Phác chính thức gia nhập đội ngũ nô ɭệ nhà đất của Bắc Kinh – vì một mái nhà, phấn đấu cả đời.
Bảy năm ngồi tù khiến Mao Tiểu Phác quen với việc sống khép kín. Nếu không phải đi chợ mua rau mua nhu yếu phẩm, cô hoàn toàn có thể ở lì trong nhà, nửa bước không ra. Đọc tài liệu mỏi mắt thì cô sẽ đặt bút xuống, mở tivi xem.
Chương trình cô thích chỉ có ba kênh: Thế giới động vật trên CCTV-3, Khoái Lạc Đại Bản Doanh trên đài Hồ Nam và Ai Còn Đứng Vững* trên đài Giang Tô.
(*Khoái Lạc Đại Bản Doanh: Happy Camp.Ai Còn Đứng Vững: Cải biên từ gameshow gốc Who’s Still Standing của Mỹ.)
Thế giới động vật, Lục Tây Vi cũng thích xem. Một lớn một nhỏ, một thẳng một nghiêng trên sofa say sưa theo dõi cảnh rắn nuốt hươu con, sư tử vồ dê, bọ ngựa giao phối, hươu cao cổ sinh con… Người nào đó đã từng nói, đứng trước thế giới động vật, ai cũng là trẻ con.
Ai Còn Đứng Vững là một chương trình đố vui. Lục Tây Vi nhận ra Mao Tiểu Phác ở mảng văn sử đúng là 360 độ không góc chết, nhưng ở mảng giải trí và thể thao thì cũng 360 độ mù tịt. Ban đầu Lục Tây Vi còn định thuyết phục Mao Tiểu Phác đăng ký thi, chủ yếu muốn nhìn thử cảnh bà thím lên tivi sẽ ra sao. Nhưng sau khi phát hiện kiến thức chị ta thiếu hụt nghiêm trọng thì cậu lập tức tự dội gáo nước lạnh vào đầu, dập tắt ý định vừa nhen nhóm đó – lại lần nữa làm lính cứu hỏa.
Điều khiến Lục Tây Vi không hiểu nổi là chuyện Mao Tiểu Phác thích xem Khoái Lạc Đại Bản Doanh, thích đến nỗi ôm điều khiển, gập người cười ngặt nghẽo liên tục. Lục Tây Vi cẩn thận nghiên cứu, trên tivi là một cô thần kinh tên Na gì đó, vừa kể mấy trò cười tự nghĩ ra vừa làm vài động tác tự cho là hài hước, tự mình cười như điên. Buồn cười chỗ nào? Cậu thề, thật sự không thấy chỗ nào đáng cười. Toàn trò nhảm nhí, thô tục, thú vị không có, vô vị tràn lan!