Lục Tây Vi nghe vậy thì giật mình, mẹ ơi, đi mòn gót giầy tìm chẳng thấy, được đến lại chẳng chút tốn công. Dịch tiếng Pháp? Trong nhà cậu chẳng phải đang có sẵn một cao thủ sao? Lục Tây Vi lập tức nói Vương Vân gọi điện hỏi thử ý thầy giáo, hôm sau liền kéo Mao Tiểu Phác thẳng tới Đại học Sư phạm.
Thầy của Vương Vân họ Hồ, là một vị giáo sư lớn tuổi hiền từ. Nghe cô gái đeo kính đen trước mặt nói biết đọc biết viết nhưng không biết nói thì ông ngẩn người. Ông từng gặp nhiều nhân tài dịch thuật nhưng chưa gặp nhân tài nào “độc đáo” như vậy. Nhưng giáo sư là người có học thức có khí độ, ông không ngạc nhiên ra mặt, chỉ lấy một phần tài liệu ra cho cô thử sức. Hai tiếng sau, Mao Tiểu Phác xách một túi tài liệu tiếng Pháp ra khỏi cổng trường, giáo sư Hồ chỉ cần liếc qua đã lập tức quyết định tuyển Mao Tiểu Phác.
Bên cần người, bên cần việc, tất cả đều là duyên phận ngẫu nhiên.
Đừng bao giờ trách tìm không ra việc hay không kiếm được nhân tài, vấn đề nằm ở thời điểm. Tìm việc tìm nhân tài đều giống như yêu đương: Sai người đúng thời điểm là tiếc nuối, đúng người sai thời điểm là đau lòng khôn nguôi, sai người sai cả thời điểm là hoang phí, chỉ có đúng người đúng thời điểm mới là hạnh phúc trọn đời. Giáo sư Hồ và Mao Tiểu Phác chính là tình huống như vậy, gặp đúng người (đúng việc) vào đúng thời điểm, vậy nên cả hai đều hạnh phúc.
Còn có một người cũng hạnh phúc nữa là thiếu gia Lục Tây Vi. Mao Tiểu Phác tìm được việc, lại còn không cần đến công ty, có thể trực tiếp mang về nhà dịch, cũng có nghĩa cô sẽ ở nhà cả ngày. Trước đây, ban ngày cô đi làm, Lục Tây Vi ở nhà ngủ, xem TV, ăn mì gói, cô đơn đến mức xương cốt đóng rong đóng rêu. Giờ thì tốt rồi, có người trò chuyện, có người nấu cơm, lương tăng gấp đôi, người hưởng lợi trực tiếp là cậu ta chứ còn ai nữa.
Nhân loại là sinh vật khó chiều, vĩnh viễn không biết đủ, giống như Lục Tây Vi với Mao Tiểu Phác. Khi chưa có việc thì trong đầu chỉ nghĩ mau chóng tìm việc, kiếm cơm bỏ miệng. Có được miếng cơm thì lại muốn thêm đôi ba món ăn. Giờ có cả cơm lẫn món rồi, Lục Tây Vi bắt đầu xúi giục Mao Tiểu Phác mua nhà.
Lòng người là túi cao su, càng kéo càng rộng càng kéo càng to.
“Bà thím, chị có phát hiện không, tiền mình kiếm được phần lớn đều đổ vào thuê nhà.” Lục Tây Vi lại bắt đầu đào hố, vừa nói vừa cười nhìn Mao Tiểu Phác bịch bịch nhảy vào cái hố mình đào.
Mao Tiểu Phác đặt bút xuống, chớp mắt, trầm ngâm, rồi, gật đầu.
“Nếu chúng ta có nhà thì tốt rồi.” Lục Tây Vi lấy hai tay gối đầu, ngả người lên sofa, thở dài một hơi: “Năm ngàn tệ có thể mua biết bao là thứ, vậy mà đều phải dâng hết cho chủ nhà.”
“Vậy chúng ta cũng mua nhà đi.” Mao Tiểu Phác dứt khoát nói.
Ai da, không có cảm giác thành tựu gì hết, nhảy nhanh như vậy.
Lục Tây Vi cười ầm trong bụng. Oh yeah, oh yeah! Thực ra bản thân cậu ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện mua nhà. Mua làm gì? Ba cậu là Lục Tế, quyền cao chức trọng ở Bắc Kinh, anh trai cũng giàu có tiền tài như nước, muốn nhà kiểu gì chẳng có? Muốn mua ở đâu chẳng được? Lục Tây Vi đến Bắc Kinh là để làm chuyện lớn, không phải để mua nhà ổn định cuộc sống. Nếu chỉ mua nhà thì cậu ta đâu cần phải theo âm nhạc? Bằng cái đầu quỷ quyệt này, làm gì cũng kiếm được tiền nhanh hơn làm nhạc.
Nên mới nói đây đúng là mê trận, nhưng rốt cuộc ai mê ai thì, khó nói.
Mao Tiểu Phác là kiểu người nhất định phải có mục tiêu mới kích phát được tiềm năng bẩm sinh. Trước kia cô một lòng đấu với chị đại ngục giam, ngày đêm nghĩ cách phản đòn; sau đó quyết tâm học ngoại ngữ, nỗ lực vắt óc tìm cách chinh phục khó khăn; còn đi làm thì, mục tiêu không cao, chỉ vì sinh tồn. Nhưng bây giờ cô đã có một mục tiêu lớn hơn – mua nhà, mua một căn nhà của riêng mình.
Cô như được tiêm máu gà, toàn thân đầy năng lượng hừng hực lao về phía trước. Nhưng dù có lao tới đâu thì công việc vẫn chỉ có một, đâu thể kiếm thêm được khoản nào? Nguồn năng lượng đó không thể cứ bị dồn nén trong bụng được. Không, tất nhiên không, Mao Tiểu Phác lập tức tìm được chỗ thoát cho nó, chỗ thoát đó là Lục Tây Vi.