Ánh đèn đường trắng bạc phủ lên khiến gương mặt Lục Tây Vi càng mê hoặc lạ thường, như hoa quỳnh nở rộ thành cảnh sắc nổi bật giữa phố đêm, người nào đi ngang cũng kinh ngạc ngoái nhìn nhưng Lục Tây Vi hoàn toàn không phát giác. Lúc này, trong lòng cậu chỉ quan tâm đến tung tích của một bà thím tên là Mao Tiểu Phác.
Mao Tiểu Phác đứng ngay sau lưng Lục Tây Vi, cách đó không xa. Cô hơi giật mình, ngây người nhìn cậu ta cứ gào khan tên mình, giọng có chút hoảng hốt, có chút ưu thương. Mao Tiểu Phác chậm rãi bước tới gần. Đột nhiên Lục Tây Vi xoay người lại, trông thấy cô, cậu ta vui mừng khôn xiết, không kịp nghĩ ngợi gì đã lao đến ôm chầm cô, sợ cô chạy.
Đáng lẽ khoảnh khắc này có thể được miêu tả bằng một câu thơ lãng mạn: Ngàn lần tìm kiếm trong biển người, chợt một ngày quay đầu, người nọ đang dưới ánh đèn tàn.
Tiếc là trên đời có những người sinh ra để tạo lãng mạn, chỉ cần đứng dưới đèn đường tạo dáng, hô vài câu cũng đủ khiến nam thanh nữ tú xung quanh sùng bái ngưỡng mộ. Nhưng cũng có những người sinh ra làm sao chổi, làm cứt chuột, làm tiếng kéo đàn chói tai phá hoại không khí lãng mạn. Ví dụ như lúc này, Mao Tiểu Phác bị Lục Tây Vi ôm chặt không nhúc nhích được, chỉ phải đau xót nhắc nhở cậu ta: “Làm ơn đừng quẹt nước mũi lên áo tôi nữa.”
Một câu thôi, Lục Tây Vi nghiến răng trèo trẹo, bà thím này muốn chọc cậu tức chết có chủ đích đúng không?
Nhưng tức thì tức, trong bụng thì thầm thở phào nhẹ nhõm. Lục Tây Vi dắt cô về nhà, bên cạnh thậm chí còn có người vỗ tay cổ vũ, cậu ta cười gật đầu như đại tướng khải hoàn đang tiếp nhận dân chúng hoan nghênh. Ngón tay Lục Tây Vi lướt qua lòng bàn tay Mao Tiểu Phác, có nốt chai rồi, phải đổi việc thôi.
Ván này, Mao Tiểu Phác toàn thắng.
Dù lúc thua cô cũng không biết mình thua, lúc thắng cô cũng không biết mình thắng, nhưng trọng tài luôn là người ngoài cuộc mà đúng không? Còn Lục Tây Vi, phóng hỏa là cậu ta, dập lửa cũng là cậu ta, vừa gây họa vừa phòng cháy chữa cháy.
Nhàn rỗi thích tự chuốc phiền phức chính hiệu.
Lục Tây Vi lại nắm tay Mao Tiểu Phác đến tiệm hoa xin nghỉ việc.
Ban đầu vốn không có màn nắm tay, là do Mao Tiểu Phác không muốn nghỉ. Dù đã có công việc mới nhưng cô vẫn muốn tiếp tục làm ở đây, giữ một đường lui chẳng tốt hơn sao? Nhưng Lục Tây Vi không đồng ý, học một bụng sách sao phải làm việc chân tay kiếm cơm? Không mất mặt hả? Lúc trước ủng hộ Mao Tiểu Phác nhận việc là do chưa hiểu hết ưu thế của chị ta. Giờ hiểu rồi, đã có công việc tốt hơn thì tiếc nuối tiệm hoa bé tí này làm gì? Sau này có tiền cứ tự mở một cái. Nói chung, cậu ta kiên quyết không đồng ý.
Thế là hai người lại cãi nhau, Lục Tây Vi đành phải cưỡng chế kéo Mao Tiểu Phác đi, nhưng trong mắt người ngoài lại giống như họ đang nắm tay nắm chân, quấn qua quấn quýt.
Đã nói Mao Tiểu Phác là nhân tài rồi mà, nhân tài thật sự, ai từng thuê cô đều phải tấm tắc. Làm việc tay chân cần gì? Cần chăm chỉ thật thà.
Vậy nên khi Lục Tây Vi dứt khoát chặt đứt đường lui của cô, bà chủ tiệm hoa còn lưu luyến nói: “Tiểu Phác, nếu muốn quay lại, lúc nào cũng hoan nghênh.”
Câu đó của bà chủ khiến Mao Tiểu Phác an lòng, tương lai có mờ mịt thì vẫn còn đường có thể lui. Không sợ, không sợ, cô vui vẻ trở về nhà.
Công việc Lục Tây Vi tìm cho Mao Tiểu Phác là do đồng nghiệp của cậu ta giới thiệu.
Đồng nghiệp tên Vương Vân, tốt nghiệp khoa Âm nhạc của Đại học Sư phạm thủ đô, hiện đang hát cùng Lục Tây Vi ở quán bar. Hai người chênh nhau mấy tuổi nhưng lại có nhiều tiếng nói chung, trò chuyện rất hợp gu. Tất nhiên, Lục Tây Vi vốn đã là kiểu gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, chỉ cần cậu ta muốn thì trên thiên văn dưới địa lý, không gì làm khó được, mức độ bịa chuyện đủ để viết luôn thành sách.
Trong một lần tám chuyện, họ nói đến âm nhạc rồi sang nhạc Pháp, rồi vô tình nhắc tới giáo viên hướng dẫn của Vương Vân đang có một đống tài liệu âm nhạc cần tìm người biên dịch.