Cãi nhau, có lần đầu sẽ có lần hai.
Mao Tiểu Phác từ nhỏ đã thích ăn cay, dù bảy năm trong tù phải sống cuộc đời nhạt nhẽo không mặn không ngọt, không chua không cay, nhưng vừa ra tù là bản tính mê cay lại lập tức trỗi dậy.
Lục Tây Vi từ nhỏ không thích ăn cay, nhưng cũng không phải không ăn được, thỉnh thoảng ăn một chút cũng thấy khá ngon, như lần cướp được cánh gà cay trên tàu chẳng hạn, nhưng nếu ăn ngày này qua ngày khác thì cậu ta không chịu.
Bếp là địa bàn của Mao Tiểu Phác, cô mặc kệ Lục Tây Vi có thích hay không, cô thích là được. Tự nấu cơm mà không được theo ý mình thì còn gì vui? Ớt xanh chiên giòn phải cho thêm một muỗng lão can ma* vào nữa mới cam tâm.
(*Lão can ma [老干妈]: Thương hiệu ớt nổi tiếng của TQ, vị cay đậm, thơm mùi dầu ớt.)
Lục Tây Vi làm nghề gì? Hát. Mà người đi hát thì cái gì quan trọng nhất? Cổ họng. Ăn cay nhiều không tốt cho họng. Lục Tây Vi cảm thấy không thể để bà thím muốn làm gì thì làm thế được, sắc mặt cậu ta tối sầm, gõ gõ đũa lên bàn: “Không ăn cay là chết hả!”
Mao Tiểu Phác mờ mịt nhìn cậu ta, không hiểu cậu ta lại nổi cơn điên gì. Không thể trách cô, cô thật sự không biết ăn cay ảnh hưởng đến cổ họng. Nếu biết, cô tuyệt đối sẽ không phớt lờ. Không phải cô tốt tính mà vì Lục Tây Vi kiếm được nhiều hơn cô, tất cả đều dựa vào cái cổ họng đó. Ăn mặc ở đều trông vào cậu ta, cô nào dám lơ là?
“Chị có thể đừng ích kỷ vậy được không? Quan tâm tôi một chút đi. Tôi không thích ăn cay, cũng không ăn nổi cay cỡ này, chẳng lẽ chị cố tình muốn hành hạ tôi?” Nói đến đây, Lục Tây Vi lại thấy ấm ức. Ở với nhau mấy tháng rồi, tôi không thích cay chị cũng không nhìn ra sao? Phải để tôi nói từng thứ từng thứ mới được hả? Không ăn cay. Không ăn cay. Chỉ cần chị chịu để tâm một chút là đã nhận ra rồi.
Nhưng sao cậu không tự hỏi, người ta việc gì phải để tâm đến cậu? Cậu không ăn cay thì nói đàng hoàng, sao phải kiểu cách như vậy? Ăn bữa cơm thôi cũng bắt người ta soi từng cử chỉ từng ánh mắt? Huống hồ, sống chung mấy tháng, chẳng lẽ cậu vẫn chưa nhận ra bà thím này bẩm sinh thiếu một dây thần kinh?
Mao Tiểu Phác cau mày: “Tôi thích ăn cay thì liên quan gì đến cậu?”
Được lắm, được lắm, Lục Tây Vi phát điên. Thiếu gia nhà họ Lục nổi cơn, trực tiếp quăng đũa, nghiến răng nghiến lợi nói một câu rợn người: “Tôi ăn không được, chị cũng đừng hòng ăn!” Sau đó đổ cả đĩa vào thùng rác.
Một loạt động tác dứt khoát, sảng khoái, nhanh nhẹn, khí thế, đúng chất bản tính xưa nay của Lục Tây Vi. Làm gì phải cẩn thận dè dặt? Ăn bữa cơm còn phải theo ý chị nữa hả? Xưa giờ lão tử luôn là người định đoạt!
Mao Tiểu Phác cau mày nhìn Lục Tây Vi vênh váo hất mặt, cô không nói lời nào, đột nhiên quay người mở cửa bước ra ngoài.
Chiêu này nằm ngoài dự đoán của Lục Tây Vi. Cậu đang đợi chị ta phản đòn, nhưng không phải kiểu phản đòn này! Cậu rất sẵn lòng chờ Mao Tiểu Phác nhào tới cãi tay đôi, chỉ mặt mắng mỏ, thậm chí khóc lóc nhận sai, nào ngờ chị ta lại im lặng rời đi, không chiêu nhưng thắng trăm chiêu.
Lục Tây Vi cảm giác như vừa dùng toàn lực đấm vào bông vậy. Gây sự không ai đáp trả, phát hỏa không ai chịu đòn, bức bối hơn cả phải ăn cay. Rốt cục là ai đang thử thách giới hạn của ai?
Mao Tiểu Phác đi đâu vậy?
Sao còn chưa về?
Hình như chị ta không mang chìa khóa?
Có khi nào chị ta không quay lại nữa không?
Lục Tây Vi đang bực bội thì chợt phát hiện, vừa nghĩ tới khả năng Mao Tiểu Phác không quay về, một cơn khủng hoảng lạ lẫm từ đâu kéo tới. Chị ta không về, cậu ăn gì? Mặc gì? Cơm là chị ta nấu, chén chị ta rửa, nhà chị ta dọn, sàn chị ta lau… Bao nhiêu chuyện tốt của Mao Tiểu Phác đột nhiên ập tới từng cái từng cái một.
Lục Tây Vi hối hận, cậu lập tức chạy xuống lầu, vội vã tìm khắp nơi.
Muốn tìm một người giữa biển người mênh mông thật sự không dễ. Lục Tây Vi chạy đông chạy tây cũng chẳng thấy bóng dáng Mao Tiểu Phác đâu. Hai tiếng trôi qua, Lục Tây Vi thật sự phát hoảng. Mao Tiểu Phác giận rồi. Chị ấy bỏ đi thật rồi. Chị không cần gì, ngay cả cậu cũng không cần nữa! Làm sao đây? Phải làm sao đây?!
Lục Tây Vi đứng giữa đường cái, dòng người tấp nập nhưng không có một ai là người cậu muốn tìm. Đột nhiên cậu thấy cô đơn không chịu được. Cậu chỉ còn một mình, Mao Tiểu Phác đi mất rồi.
“Mao Tiểu Phác, chị quay về đi!” Lục Tây Vi khản giọng gào lên.
“Mao Tiểu Phác, tôi không mắng, không mắng chị nữa, chị quay về đi!”