Chương 7.2: “Mao Tiểu Phác, tôi không mắng chị nữa, chị quay về đi!”

Lục Tây Vi đi ba ngày, Mao Tiểu Phác không hề sốt ruột tí nào. Tiền nhà vừa trả, vẫn còn chỗ ở, không gấp. Cô còn hơn hai ngàn mang theo chưa dùng đến, có tiền ăn, càng không gấp. Trong lòng Mao Tiểu Phác, ngoài ăn với ở ra thì không còn chuyện gì là chuyện lớn. Lục Tây Vi muốn đi cứ đi, cô vốn cũng không có ý định sống chung với cậu ta, một mình càng tự do tự tại.

Ba ngày đó cô vẫn sinh hoạt như thường. Sáng dậy rửa mặt đánh răng, xuống lầu đi làm, ghé tiệm ven đường mua hai cái bánh bao, một cốc sữa đậu. Tới cửa hàng hoa, dời hoa, giao hoa, giao hoa, dời hoa. Trưa ăn mì gói, chiều lại dời hoa, giao hoa, giao hoa, dời hoa, tối về nhà. Một ngày trôi qua ngay ngắn rõ ràng, an nhàn thư thái.

Nếu Lục Tây Vi biết ba ngày nay Mao Tiểu Phác không thèm nghĩ tới mình lấy một lần, chắc chắn sẽ tức đến hộc máu. Cậu ta thì ăn không ngon ngủ không yên, tim gan cứ cồn cào nhớ tới Mao Tiểu Phác. Ăn chưa? Đi làm chưa? Tan làm chưa? Ngủ chưa? Có chuyện gì không? Có bị đuổi việc không?

Lục Tây Vi bỗng thấy vô cùng tủi thân, trước giờ toàn là người khác quan tâm mình, sao giờ lại thành mình phải đi quan tâm người khác rồi? Mà bà thím chết tiệt kia còn không thèm biết ơn nữa chứ.

Tới ngày thứ tư, Lục Tây Vi lảo đảo quay về.

Về tới nơi thì Mao Tiểu Phác đã ngủ. Lục Tây Vi nhìn quanh căn nhà, phòng khách được dọn dẹp sạch sẽ, bàn trà lau bóng loáng, sàn nhà sạch bong, thùng rác trống không, bàn bếp cũng sạch tinh tươm, chén dĩa dơ được rửa sạch. Dưới sàn còn lăn lóc mấy cọng rau xanh, hai quả dưa chuột. Mở tủ lạnh, có trứng, có bánh mì, sắp xếp gọn gàng đâu ra đấy.

Tự dưng nước mắt Lục Tây Vi trào ra.

Không có cậu, bà chị vẫn sống tốt, thậm chí còn tốt hơn lúc có cậu. Mao Tiểu Phác không hề bận tâm tới sự ra đi của Lục Tây Vi này, thất hồn lạc phách chỉ có mình mình, sao chị ta có thể như vậy được?

Càng nghĩ Lục Tây Vi càng khổ sở, cuối cùng cậu ta không thèm nhịn nữa, bật khóc thành tiếng, tuyến lệ vừa mở là nước mắt dâng ào ạt như sông Trường Giang đập Tam Hiệp, không thể ngừng được. Càng khóc càng tủi thân, càng tủi thân càng khóc, khóc thảm thiết, khóc đến mức đánh thức cả Mao Tiểu Phác khỏi giấc mộng.

“Giữa đêm giữa hôm cậu khóc cái gì vậy? Sói tru hả?” Vừa rồi cô mơ thấy gì nhỉ? À đúng rồi, thấy soái ca mày rậm mắt to, đẹp trai hơn thằng nhóc chết tiệt này nhiều.

Nghe thấy giọng điệu khó chịu của Mao Tiểu Phác, Lục thiếu gia càng tủi thân hơn. Cậu ta lao tới ôm chặt cô, đầu vùi vào cổ cô, khóc sướt mướt, miệng vẫn không quên lên án: “Bà thím chết tiệt nhà chị, không thèm nhớ tôi gì hết, chị ước gì tôi không bao giờ quay về nữa đúng không? Đồ không có lương tâm!”

“Rõ ràng là cậu tự bỏ đi mà!” Mao Tiểu Phác bĩu môi, dùng sức gỡ cậu ta ra, nhưng Lục Tây Vi dính chặt cô như đỉa đói, kéo thế nào cũng không chịu buông: “Cậu buông ra! Nói chuyện cho đàng hoàng!”

“Không buông, tôi không buông! Từ giờ về sau chị không được đuổi tôi đi nữa!”

Nghe xem, thế nào là vừa ăn cắp vừa la làng? Lục thiếu gia cậu không sợ bị thiên lôi đánh xuống hả!

Lạ cái là Mao Tiểu Phác lập tức đồng ý ngay: “Tôi không đuổi, thật sự không đuổi, cậu buông tôi ra.” Nghe cứ như do Mao Tiểu Phác cầm chổi quét cậu ta ra khỏi nhà vậy.

Cái gì gọi là người đánh người cam tâm chịu đánh? Chẳng trách bị Lục Tây Vi quấn lấy không dứt!

Mao Tiểu Phác thật sự quá oan. Không đồng ý không được, Lục Tây Vi quẹt hết nước mắt nước mũi lên vai cô rồi, cô mà giằng co nữa là nước mũi sẽ nhỏ tong tong từ vai cô xuống luôn. Đã nói mà, thủ đoạn Lục Tây Vi tuy hèn nhưng hiệu quả thì tuyệt vời, vô cùng tuyệt vời.

Người có vũ khí sinh hóa trong tay lại còn biết vận dụng khéo léo, người đó chính là “kèo trên”, hiện tại Lục Tây Vi đúng là kèo trên thật. Xem xem, vừa ngồi xuống ghế đã sai bảo Mao Tiểu Phác như sai nha hoàn.

“Lấy khăn mặt.”

“Lấy chậu nước.”

“Muốn ăn mì, bỏ ba cọng rau, thêm quả trứng ốp la, chiên vàng một mặt.”

“Không rửa chén.”

Lục Tây Vi thật sự muốn trút hết mọi tủi thân tích tụ suốt ba ngày nay lên đầu Mao Tiểu Phác, ai bảo chị ta là người khơi mào chuyện này chứ.

Mao Tiểu Phác đành khuất phục trước tiếng khóc như ma hú quỷ gào giữa đêm và đống nước mắt nước mũi kinh khủng của Lục Tây Vi. Ngày mai cô còn phải đi làm, không hơi sức đâu giằng co với cậu ta mãi. Đổi lại lúc khác, chưa chắc Lục Tây Vi có thể khiến cô chịu thua.

Trận này, Lục Tây Vi đánh đổi ba ngày uất ức, thắng.

Không rửa chén.