Chương 7.1: “Mao Tiểu Phác, tôi không mắng chị nữa, chị quay về đi!”

Làm một tháng, Mao Tiểu Phác kiếm được hai ngàn năm, Lục Tây Vi được sáu ngàn. Trừ tiền thuê nhà, ba ngàn rưỡi còn lại nhiều lắm chỉ đủ chi tiêu ăn uống.

Thế này không ổn, Lục Tây Vi bắt đầu thấy bí bách, ít nhất cũng phải đổi sang căn to hơn chứ? Cậu không muốn ngủ phòng khách nữa, sàn nhà vừa lạnh vừa ẩm, lăn qua lăn lại cả đêm đau nhức toàn thân. Ghế sofa thì quá co quắp, sáng ra ê ẩm, tay chân tê rần, hát không lên nổi nốt cao, cứ khàn khàn gào gào kiểu này thế nào cũng có ngày bị khán giả ném trứng thối vào mặt.

Không được, nhất định phải đổi căn rộng hơn, nhưng trước đó phải tìm việc mới cho bà thím kia cái đã, Lục Tây Vi thấy mình có nghĩa vụ giúp Mao Tiểu Phác phát huy tài năng.

Mao Tiểu Phác mặc kệ suy nghĩ quanh co lòng vòng của Lục Tây Vi, có thu nhập, có thức ăn, vì không phải ăn mì gói mỗi ngày, sau khi tan làm cô có thêm một nhiệm vụ mới – nấu cơm.

Muốn Lục thiếu gia vào bếp á? Chờ chết đói đi.

Mao Tiểu Phác dù sao cũng là nhân tài rửa chén, nhân tài lăn lộn cùng đầu bếp một tháng ở quán cơm, món cô nấu ra ăn rất ngon, ít nhất là Lục Tây Vi cảm nhận thế.

Lục Tây Vi cũng thấy lạ, từ lúc sống với bà thím này, ngủ phòng khách cũng ngon, ăn mì gói cũng ngon, thực sự rất hạnh phúc! Bây giờ còn có cơm nóng canh nóng, hương vị ngon miệng hợp khẩu vị, càng hạnh phúc gấp bội!

Ăn xong là Mao Tiểu Phác mặc kệ. Cô nấu cơm rồi, rửa chén hẳn là chuyện của Lục Tây Vi. Nhưng Lục Tây Vi biết rửa chén hả? Không biết. Mười ngón ngọc ngà chưa từng đυ.ng việc nhà bao giờ, thật sự không biết. Đôi tay này là để gảy đàn, để làm nghệ thuật, biết cũng coi như không biết!

“Cậu không rửa tôi cũng không rửa.” Mao Tiểu Phác sống dựa vào hai chữ công bằng. Tiền thuê chia đôi thì việc nhà cũng phải chia đôi. Không phải cô không làm được, cũng không phải cô không muốn làm, mà là cô cần công bằng. Nhưng mà, nhưng mà… công bằng ở đâu ra? Một tháng cô chỉ kiếm được hai ngàn năm, lấy hết ra trả tiền nhà, những khoản còn lại đều do Lục Tây Vi chi. Nhưng Mao Tiểu Phác căn bản không nghĩ đến chuyện đó, cho nên chậm tiêu cũng có cái tốt của chậm tiêu, không nghĩ đến bất công mới có thể mặt dày đòi công bằng!

Mao Tiểu Phác vào phòng mình, đóng sầm cửa lại.

Lục Tây Vi nổi đóa, uất nghẹn một bụng. Con mẹ nó, bà thím chết tiệt kia, ăn của lão tử tiêu của lão tử mà còn suốt ngày mặt nặng mày nhẹ, hở tí là sập cửa vào mặt lão tử. Con mẹ nó chị tưởng chị là cọng tỏi cọng hành gì? Lão tử thấy chị đáng thương, sợ chị bị bán còn giúp người ta đếm tiền nên mới phí công phí sức giúp đỡ, chị thật sự nghĩ mình là kèo trên hả? Lão tử không có chị thì sống không nổi chắc? Lão tử đi, lão tử bỏ đói chết bà thím quê mùa nhà chị!

Vơ vài bộ đồ nhét vào túi, xốc đàn guitar lên lưng, đi.

Một đi không trở lại!

Lục Tây Vi nghiến răng ken két, tức đến run người. Cậu dốc tâm dốc sức vì ai? Rửa cái chén cũng tính toán, đồ bà thím chết tiệt, đồ vong ân phụ nghĩa!