Chương 6.3: Mao Tiểu Phác – viên ngọc phủ bụi trần

“Gϊếŧ ai? Sao lại gϊếŧ?” Lục Tây Vi càng nghe càng hứng thú, không ngờ bà thím lại nhiều bí mật đến vậy, móc từng cái từng cái ra cũng là một thú vui, coi như tiết mục giải trí trà dư tửu hậu.

Mao Tiểu Phác nhíu mày, chuyện cũ năm xưa cô không muốn nhớ lại, cô chỉ biết mấy năm nay cô vẫn sống ổn. Thế là bất kể Lục Tây Vi dụ dỗ cỡ nào Mao Tiểu Phác vẫn xem như gió thoảng bên tai, thản nhiên cầm điều khiển bật tivi.

Lục Tây Vi thấy cô không phản ứng, cậu ta bấm nút tắt, tiếp tục đeo bám, lì lợm muốn moi ra chân tướng cho bằng được. Mao Tiểu Phác một lòng muốn quên, sao có thể kể? Cô đoạt lại điều khiển, mở lại tivi rồi giữ chặt điều khiển trong tay.

Lục Tây Vi nhảy dựng, trực tiếp đi tới nhấn nút trên màn hình, tiện tay rút cả phích cắm, hôm nay không nói thì đừng hòng xem!

Mao Tiểu Phác sững sờ hồi lâu, cô đột nhiên đứng dậy đi thẳng về phòng, Lục Tây Vi vội vàng đuổi theo nhưng chậm một bước, rầm, suýt nữa bị cửa đập gãy mũi.

Lục Tây Vi tức giận, lớn từng này, ai dám sập cửa kiểu đó đã bị cậu ta một cước đạp bay rồi! Giờ cả bà thím cũng dám ức hϊếp, nhăn nhó, sập cửa với cậu. Được lắm, không moi ra chuyện tù tội thì cậu không phải họ Lục! Lục Tây Vi nghiến răng nghiến lợi trùm gối lên mặt.

Thiếu gia à, cậu ăn no rửng mỡ hả? Cứ nhất quyết muốn bới móc nỗi đau của người ta ra để làm gì vậy?

Mấy ngày tiếp theo chủ đề liên tục xoay quanh ngục giam. Mao Tiểu Phác chưa từng xem chuyện vào tù là nhục nhã, chỉ cần không hỏi “tại sao gϊếŧ người, gϊếŧ ai” thì những chuyện khác cô đều thành thật trả lời.

Câu trả lời nào cũng khiến Lục Tây Vi phấn khích. Nhìn nhỏ nhắn vậy mà kinh thật, dám đυ.ng độ cả chị đại trại giam, lại còn đánh phục người ta luôn chứ, quá bản lĩnh!

“Trưởng giám ngục cho chị hai ngàn lúc ra tù?” Bây giờ đi tù còn có lương nữa sao? Lục Tây Vi không rõ.

“Tôi giúp trưởng ngục dịch một loạt điều lệ trại giam của nước ngoài, còn viết mấy bài về quản lý nhà giam, tôi nói khỏi ký tên, đưa tiền là được, bà ấy đồng ý.”

Lục Tây Vi ôm trán, đồ mê tiền, dám đòi nhuận bút của cả trưởng ngục, to gan thật! Nhưng mà cậu thích. Cái đầu này, nói ngốc cũng không hẳn ngốc, còn biết không ký tên chỉ lấy tiền, cậu cũng thích!

Không chỉ Lục Tây Vi thích, mấy quản giáo của Nông trường Kiến Thiết cũng thích Mao Tiểu Phác. Con bé thật thà hiếu học, quản giáo sẵn sàng tạo điều kiện cho cô học tập, cho cô phụ trách sách vở báo chí trong trại, cần tài liệu gì họ cũng cố gắng tìm giúp. Mao Tiểu Phác rất hữu dụng, họ nhờ cô đứng ở góc độ phạm nhân viết bài cảm nhận về công tác quản lý, cô lưu loát viết hẳn một vạn chữ, còn dịch luôn sang ba thứ tiếng Pháp, Anh, Nhật.

Mao Tiểu Phác không làm thì thôi, đã làm là người khác phải lác mắt. Bài nộp lên, cô lập tức trở thành tấm gương vàng của nông trường, thành hình mẫu cải tạo cho phạm nhân noi theo. Danh tiếng lan xa, trưởng ngục nở mày nở mặt, quản giáo mát lòng mát dạ, cứ mở miệng là, người khu tôi đó!

Các quản giáo trong trại cũng được “hưởng sái” hào quang của cô, mấy bài báo nho nhỏ đăng trên nội san đều ký tên họ nhưng người viết thật sự là Mao Tiểu Phác.

Cô từng đỗ vào khoa Văn của Bắc Đại, viết vài bài lặt vặt thế này thật sự không là gì. Cô vui lòng làm, quản giáo càng vui lòng hơn. Vậy nên Mao Tiểu Phác mới càng ngồi tù càng như ở nhà, đặc cách ưu đãi chưa từng có, không biết bao nhiêu phạm nhân phải ghen tị. Nhưng cái ưu đãi này không nhờ cha mẹ, không nhờ tiền bạc mà do chính cô tự đạt được, người ta không phục cũng phải phục. Không phục thì tự viết một bài rồi dịch ra ba thứ tiếng giống vậy đi.

Lục Tây Vi cảm thấy mình có trách nhiệm giúp Mao Tiểu Phác tìm được công việc tốt hơn. Như giao ước ban đầu, nếu cô ổn định, cuộc sống hai người họ đều sẽ dễ thở hơn bây giờ. Mì gói có thể ăn, nhưng không thể ăn mỗi ngày.

Nếu Lục Tây Vi không cố giấu thân phận thì tìm việc giúp Mao Tiểu Phác chỉ là một cái búng tay. Nhưng cậu ta vừa mới đạt được tự do, sao có thể dễ dàng từ bỏ? Cho nên cậu chỉ phải tạm thời ẩn nhẫn, âm thầm tìm thời cơ.