Ba ngày sau, Lục Tây Vi tìm được việc trong quán bar – hát nhạc sống.
Hai người trẻ tràn đầy ước mơ cuối cùng cũng đứng vững được ở chốn Bắc Kinh hoa lệ. Nhưng Mao Tiểu Phác lại không dám thư giãn chút nào, tiền thuê mỗi tháng năm ngàn, chia đôi mỗi người hai ngàn năm, đúng bằng lương của cô. Chẳng lẽ đi làm chỉ đủ thuê nhà còn cô chết đói? Vậy nên, mỗi ngày sau khi tan việc Mao Tiểu Phác đều mua một tờ báo kẹp dưới nách, mắt lướt quanh các thông báo tuyển người trên phố. Về đến nhà thì nấu một tô mì ăn liền, tay cầm đũa tay cầm bút, khoanh khoanh quẹt quẹt ở mục tuyển dụng.
Tối nay Lục Tây Vi không có lịch đi hát, hai người mỗi người một tô mì, ăn rất vui vẻ.
Trước đây Lục Tây Vi chưa từng ăn thứ này, thực phẩm rác rưởi không dinh dưỡng. Nhưng bây giờ tiền của họ phải dè xẻn từng đồng, vừa muốn no vừa muốn tiết kiệm thì làm gì có món nào hơn mì gói được nữa?
Lục thiếu gia ăn quen sơn hào hải vị, lần đầu nếm thử thứ này, miệng hút sợi mì lò xo dài vượt cằm, đầu gật gù liên tục với Mao Tiểu Phác, ngon.
Mao Tiểu Phác cũng gật đầu, ừ, ngon.
Ăn liên tục mấy bữa, cảm giác mới lạ cũng trôi qua, nhưng Lục Tây Vi co được dãn được, vẫn có thể ăn như thường. Huống hồ người đối diện ăn ngon như thế, cậu ta nhìn cũng thấy ngon miệng theo.
Mao Tiểu Phác không bao giờ có cảm giác mới mẻ để còn hay mất, dở cỡ nào cô cũng ăn được, sống tùy hoàn cảnh. Bảy năm trong tù, so ra thì như bây giờ đã là sơn hào hải vị rồi.
Lục Tây Vi ăn xong, vắt chân ngồi trên sofa xem tivi, tiện tay cầm tờ báo lên thì thấy đầy vết mực khoanh tròn lem nhem. Ồ, bà thím đang xem mục tìm việc?
“Mấy cái khoanh tròn là gì thế?”
“Là việc làm được.”
“Còn gạch chéo?”
“Việc không làm được.”
“Dấu hỏi là nửa này nửa kia?”
Mao Tiểu Phác vừa hút mì vừa gật đầu.
Lục Tây Vi bật cười, bà chị khoanh toàn việc chân tay, gạch chéo là việc đầu óc, yêu cầu trình độ đại học trở lên. Cậu lướt qua mục có dấu hỏi, thấy một dòng lạ: Tuyển biên dịch tiếng Pháp, yêu cầu phỏng vấn. Biên dịch? Mao Tiểu Phác muốn xin làm biên dịch?
“Chị biết tiếng Pháp?”
Mao Tiểu Phác không biết nên trả lời thế nào, cô học suốt bảy năm trong tù nhưng rất ít có cơ hội dùng đến, cô không chắc mình có tính là “biết” không, có thích hợp công việc này không. Đống sách trong tù chia làm ba loại: Anh, Pháp, Nhật. Bảy năm, cô học cả ba thứ tiếng đó.
“Lại đây, ngồi đây đi.” Lục Tây Vi như vừa phát hiện bảo tàng, bà thím này – rất có thể là một viên ngọc trai phủ bụi. Cậu tắt tivi, đưa tay kéo Mao Tiểu Phác ấn xuống sofa: “Nói tôi nghe, chị biết tiếng Pháp?”
“Tôi biết viết, biết đọc, nhưng không biết nói. Tôi tự học.” Nói thế nào được? Không ai nói cùng, không ai hướng dẫn cách phát âm, là ngoại ngữ câm.
“Chị còn biết gì nữa?” Lục Tây Vi bắt đầu nhận ra phải khai quật kỹ ưu điểm của bà thím, không thể để chị ta mai một với mức lương hai ngàn năm ở tiệm hoa bé tí kia được.
“Tôi còn biết tiếng Nhật, cũng chỉ biết đọc biết viết, không biết nói. Ừm, tiếng Anh thì không sao, có thể nói.”
Lục Tây Vi choáng, ba ngoại ngữ, toàn ngoại ngữ hot, thế mà lại đi bán hoa cho người ta, lại còn là cậu “bán rẻ tiếng cười” đổi lấy nữa chứ! Mẹ nó, lỗ to!
“Tiếng Anh của chị cấp mấy?”
Mao Tiểu Phác lắc đầu: “Tôi tự học, không có cấp.”
“Tự học cũng thi lấy cấp được mà, sao không thi?” Bà thím ngốc này!
“Thi được hả?”
“Tôi nói này thím ơi, thím từ triều đại nào xuyên tới vậy, đương nhiên là thi được rồi!” Lục Tây Vi chỉ muốn vặn bung cái đầu nhìn thì ổn nhưng vô dụng kia ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì.
“Tôi tới từ ngục giam.” Mao Tiểu Phác không cố tình giấu, do Lục Tây Vi không hỏi thôi, cậu ta chỉ nhắm tới bản thân cô, đâu quan tâm cô tới từ cái xó xỉnh nào.
“Toàn bộ ngoại ngữ của chị đều học trong tù?”
Mao Tiểu Phác gật đầu.
“Ở đó bao lâu rồi?”
“Bảy năm.”
“Phạm tội gì?”
“Gϊếŧ người.”
Cái gì! Lục Tây Vi lập tức chụp hai vai Mao Tiểu Phác, nghiêng đầu cẩn thận nghiên cứu. Đây là tội phạm gϊếŧ người? Ngốc thế này mà cũng gϊếŧ người được sao?