Đôi thanh niên nam nữ mới quen biết chưa đầy ba ngày đã sống chung nhà, trong mắt người ngoài, làm vậy thật sự quá kỳ quặc. Nhưng chỉ bản thân người trong cuộc mới hiểu: Mao Tiểu Phác là bị hoàn cảnh ép buộc, hai ngàn tệ không thể xoay xở được gì; còn Lục Tây Vi là tự mình ép mình, muốn kéo người khác xuống chơi chung cuối cùng lại biến thành đệm lót cho người ta.
Lục Tây Vi lỡ mạnh miệng tự nhận mình rành Bắc Kinh nên hôm sau phải dẫn Mao Tiểu Phác đi tìm việc. Cậu ta không đưa cô tới quán ăn mà tới tiệm hoa, quán trà, quán cà phê, cửa hàng bánh ngọt… bên trong phần lớn là nhân viên nữ. Chỉ điểm này thôi cũng thấy Lục thiếu gia thật sự có tâm với bà thím quê mùa này, tuy chính cậu ta cũng không rõ vì sao nhưng thôi, cứ coi như hành thiện tích đức đi.
Lục Tây Vi cười dắt tay Mao Tiểu Phác vào tiệm hoa như đang dắt đứa cháu ngờ nghệch nhà mình. Mao Tiểu Phác ngượng nghịu theo sau, vì Lục Tây Vi đã nói: Cứ giao cho tôi.
Chủ tiệm hoa là một bà thím chính hiệu, tầm bốn mươi tuổi, bị nụ cười của Lục Tây Vi làm lóa mắt, bà lơ đãng cắm lệch làm gai hoa hồng đâm vào tay.
“Cậu muốn mua hoa?”
“Không, tôi không mua hoa, tôi đến xin việc, xin hỏi tiệm của dì còn cần người làm không?” Lúc này khí chất Lục Tây Vi thanh thoát như ngọc, giọng nói trong trẻo, dịu dàng, ấm áp như gió xuân, dù đang xin việc nhưng ánh mắt cử chỉ vẫn lịch thiệp tự nhiên, không kiêu căng không thấp hèn, vừa phải đúng mực.
“Ngại quá, tiệm nhỏ, tôi làm một mình là đủ rồi.”
Tinh xảo thế này mà bắt đi khuân hoa thì phí của trời. Bà chủ nhìn chăm chăm vào khuôn mặt xinh đẹp của Lục Tây Vi, đẹp hơn cả hoa nhà bà nữa, nịnh mắt.
“Vậy thì tiếc quá.” Lục Tây Vi cũng không thất vọng, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn: “Tìm việc ở Bắc Kinh khó thật.”
Cậu nắm tay Mao Tiểu Phác, chậm rãi xoay người.
“Đ… đợi đã!” Bà chủ bỗng gọi giật lại: “Ai trong hai người muốn xin việc?”
“Là chị tôi.” Lục Tây Vi kéo Mao Tiểu Phác quay lại.
“Tôi cũng đang cần một người phụ giúp, chỉ là lương không cao, chị cậu có muốn thử không?”
“Thật ạ? Tốt quá rồi! Chị, tháng này có tiền trả tiền thuê nhà rồi!” Hai mắt Lục Tây Vi sáng rực lên như vừa nhặt được bảo vật.
Vốn dĩ bà chủ còn hơi do dự, tự nhiên tuyển thêm người tốn thêm một phần tiền, bà phát sốt rồi? Nhưng nhìn nụ cười của Lục Tây Vi, bà bình tĩnh trở lại, thêm người thì thêm người, sống thoải mái một chút cũng được vậy!
Câu “hai ngàn tệ một tháng” đã ra tới đầu lưỡi lại trượt ngược trở về, cuối cùng bà buột miệng nói : “Lương tháng hai ngàn năm đi, ngày mai có thể đi làm.”
Người tỉnh khác đến Bắc Kinh thực sự không dễ dàng gì, huống chi là một thiếu niên tuấn tú xuất trần thế này.
Nói thật, đầu óc Mao Tiểu Phác vẫn chưa theo kịp diễn biến. Mà nói thật hơn nữa là đầu óc của Lục Tây Vi cấu tạo kiểu gì vậy? Người đơn giản như Mao Tiểu Phác thật sự không hiểu nổi.
Cứ thế, nhờ vào nhan sắc, công việc của Mao Tiểu Phác đã được Lục Tây Vi giải quyết xong.
Mao Tiểu Phác vẫn lơ mơ mờ mịt, trong đầu còn đang nghĩ: Ồ, lương ở Bắc Kinh đúng là cao hơn Hải Dương. Ồ, bà chủ tốt ghê, không biết có bao ăn bao ở không?
Một tiệm hoa vốn không cần người lại bị nụ cười ngọt ngào làm trở tay không kịp, tự dưng mọc thêm một nhân viên, tốn thêm một khoản tiền, chỉ nhiêu đó thôi bà chủ đã bắt đầu thấy hối hận rồi, vậy mà Mao Tiểu Phác còn dám đòi hỏi bao ăn bao ở, nằm mơ đi!