Chương 5.4: Dụ dỗ thuê chung

Từ sáng sớm xuống tàu đến tận hai giờ chiều, Mao Tiểu Phác chỉ mua được một chai nước, ngồi tạm dưới gốc cây ven đường nghỉ chân, Lục Tây Vi cũng ngồi xuống cạnh cô như con cún Nhật.

"Giờ tin tôi chưa? Tìm việc thật sự rất khó, tìm nhà cũng vậy, tiền thuê lại không rẻ, phải có chỗ ở yên ổn mới tìm việc được.” Rốt cục cũng chịu an tĩnh nghe cậu ta nói chuyện, Lục Tây Vi mừng đến suýt nói lắp.

Mao Tiểu Phác quả thật đã nghe lọt tai, đặc biệt là câu “tiền thuê không rẻ”.

"Thuê nhà bình thường khoảng bao nhiêu?"

"Nếu xa khu trung tâm thì hơn hai ngàn là được, còn ở khu phố sầm uất như này, ít nhất phải hơn bốn ngàn."

Mao Tiểu Phác suýt rớt mắt kính. Hơn bốn ngàn? Cô xách túi đứng dậy định bỏ chạy.

"Chị đi đâu?"

"Đi khu xa trung tâm." Mao Tiểu Phác quýnh lên, toàn thân cô cộng lại chỉ có hơn hai ngàn tệ!

"Nghe tôi nói hết đã!" Lục Tây Vi bốc hỏa, bà thím này thật sự quá khó chơi! Nhưng cậu ta không nghĩ tới người khó chơi thật sự là cậu ta mới đúng.

Yêu nghiệt phát hỏa, khí thế dọa người, Mao Tiểu Phác ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Khu xa tuy rẻ nhưng rất khó tìm việc, lương lại thấp. Trung tâm thành phố tuy mắc nhưng tìm việc dễ hơn, lương cao, bù qua bù lại cũng không chênh bao nhiêu. Tôi đang có hơn sáu ngàn trong người, không biết chị thế nào. Chúng ta cùng thuê nhà, cùng tìm việc, chia cho cả hai thì mọi khoản chi đều giảm, lại còn an toàn. Nếu tôi tìm được việc mà chị chưa tìm được, tôi không đuổi chị. Nếu chị tìm được còn tôi chưa, chị cũng không được đuổi tôi. Vậy có được không?"

Lục Tây Vi giở hết miệng lưỡi, thậm chí lôi luôn cả mấy lý do mất mặt ra, mục đích chỉ có một – trói chặt bà thím này.

Cuối cùng Mao Tiểu Phác cũng gật đầu đồng ý, nguyên nhân chỉ có một – cậu ta hơn sáu ngàn, cô hơn hai ngàn, ai thiệt hơn ai!

Lục Tây Vi tất nhiên không đời nào chịu ra vùng ven. Cậu dẫn Mao Tiểu Phác đến Tây Đơn thuê căn hộ một ngủ, một khách, một bếp, một nhà vệ sinh, nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, tiền thuê tròn năm ngàn một tháng. Để tránh Mao Tiểu Phác nghi ngờ động cơ của mình, Lục Tây Vi tự móc túi nộp tiền thuê trước, phòng ngủ nhường cho cô còn mình ngủ phòng khách.

Đợi đến khi mọi thứ thu xếp xong, tối đó cậu ta nằm trên sofa, nghĩ đi nghĩ lại toàn bộ quá trình mới bàng hoàng nhận ra, mình điên thật rồi! Cứ khăng khăng lẽo đẽo theo làm cẩu nô tài cho bà thím kia làm gì? Vì cái gì!

Nhưng cũng không xoắn xuýt bao lâu, mí mắt Lục Tây Vi sụp xuống, rã rời như một bãi bùn, sấm đánh không tỉnh.

Ai nói cậu ta mất ngủ?