Chương 5.3: Dụ dỗ thuê chung

“Bắc Kinh không dễ tìm việc, chúng ta tìm chỗ ở trước. Chị có bao nhiêu tiền?”

“Cậu hỏi làm gì?” Mao Tiểu Phác phản xạ định giơ tay che qυầи ɭóŧ thì chợt giật mình, làm vậy khác gì giấu đầu lòi đuôi? Cô lại ngượng nghịu rút tay về.

Lục Tây Vi cười ầm trong bụng, hèn gì hôm trước bị móc túi mà chị ta vẫn thản nhiên như không, thì ra giấu tiền ở chỗ đó. Nhưng giờ cậu không dám cười, kế hoạch chưa thành, muốn cười gì để sau.

“Phòng trọ Bắc Kinh không rẻ, chị không có nhiều tiền, tôi cũng vậy, không bằng chúng ta thuê chung, như vậy sẽ giảm bớt rất nhiều áp lực.” Lục Tây Vi không phải không có tiền mà là không dám rút, sợ bị phát hiện. Lần này cậu thật sự muốn tự lực cánh sinh, tự mình phấn đấu. Lúc đi cậu ta cũng không mang nhiều tiền mặt, chỉ có sáu ngàn, cộng thêm hai ngàn ba móc được từ lính gác.

Vừa nghe đến chữ “thuê chung”, đóa kỳ hoa tuyệt thế Mao Tiểu Phác không hề nghĩ đến an toàn của bản thân mà chỉ nghĩ đến hai ngàn tệ trong túi. Tên thổ phỉ này, lừa ăn chưa đủ giờ còn muốn lừa cả tiền? Quỷ mới thuê chung với cậu ta! Cô hừ một tiếng, vung túi lên vai, quay người bỏ đi, quyết định tìm việc theo cách cũ: Bao ăn bao ở, ổn định trước rồi tính sau.

"Ê, bà thím, nghe tôi nói đã!" Lục Tây Vi vội vã đuổi theo: “Tôi rành Bắc Kinh lắm, chỗ nào cũng quen, tôi lừa chị tôi là chó! Chị lần đầu tới Bắc Kinh, trời cao đất lạ, chúng ta đi cùng nhau mới hỗ trợ lẫn nhau được!”

Mao Tiểu Phác đã quyết không dính dáng gì đến cậu ta nữa, cô mặc kệ Lục Tây Vi ồn ào lảm nhảm, không thèm để ý.

Cô ra nhà ga, bắt đầu săm soi các quán nhỏ quán vỉa hè xung quanh, chỉ cần thấy giấy dán trước cửa là lập tức nhào tới xem – lại là quảng cáo! Mao Tiểu Phác chọn tiệm nhỏ vì cô thấy mình làm rất tốt, có kinh nghiệm, dễ phát huy; vì cô cho rằng yêu cầu tuyển người sẽ không quá cao, tiệm đã bé tí rồi, ai lại muốn mời ông thần ông Phật về làm gì?

Suy nghĩ của cô rất hợp lý, rất đúng, chỉ có duy nhất một thứ không đúng là… vận may. Mao Tiểu Phác đi dọc con phố suốt ba bốn giờ đồng hồ cũng không tìm được tiệm nào tuyển người, càng đừng nói bao ăn bao ở như cô ảo tưởng trước đó.

Lục Tây Vi ấm ức lẽo đẽo theo sau Mao Tiểu Phác như bị ma ám, như âm hồn không tan. Làm gì có khi nào cậu ta phải chịu khổ như vậy? Ngồi ghế cứng mệt mỏi, áo quần nhàu nhĩ, giày dính đầy bụi, tay chân rã rời mà vẫn phải lê lết đi lòng vòng cái con đường nhếch nhác này. Bà thím ngốc nghếch kia thật sự tưởng vừa bước xuống tàu là có ăn có ở có việc làm hả? Thật muốn vác con lừa cứng đầu đó khiêng đi luôn cho rồi.

Lục thiếu gia tội nghiệp, sao cậu lại không phát hiện ra một vấn đề: Không ai cột dây vào chân cậu hết. Cậu đi đường Dương Quang của cậu, bà thím đi cầu Độc Mộc* của bà thím, mắc mớ gì tới cậu đâu?

(*Thành ngữ “Anh đi đường dương quang của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi”: 1 đường rộng mở thênh thang, 1 đường nhỏ hẹp trắc trở độc một cây cầu gỗ chỉ 1 người đi, thường dùng chỉ hai lựa chọn tốt xấu trái ngược trong cuộc sống.)

Đúng là trúng tà, Mao Tiểu Phác nghĩ, sao cô lại đυ.ng trúng tên âm hồn đeo bám không tan này vậy?