Sáng sớm, nhân viên vệ sinh quét dọn đến chỗ Lục Tây Vi, thấy sàn đầy xương gà thì ngẩn ra một lúc, cau mày nghiến ra năm chữ, ý thức kiểu gì vậy!
Lúc đó Mao Tiểu Phác chỉ lo ăn, vừa gặm vừa nhả, căn bản không nghĩ đến vấn đề ý thức. Giờ nghe nhân viên nhắc nhở, cô lập tức gật đầu đồng tình, đúng là thiếu ý thức thật. Cô quay sang nhìn người cũng “vô ý thức” giống mình kế bên thì thấy Lục Tây Vi đang cười đầy ác ý với nhân viên.
“Ý thức* của chúng tôi chính là để tôn lên ý thức của cô đó.” Lục Tây Vi lười nhác nói.
(*Câu gốc là từ “phẩm chất, tố chất”, mình dùng từ “ý thức” cho dễ hiểu. Như vậy câu dưới của Lục Tây Vi mang nghĩa ác ý “Tôi xả rác để tôn vinh công việc vệ sinh của cô”.)
Nhân viên giận tím mặt, ném rác bừa bãi mà còn già mồm! Cây chổi đang quét của cô ta dừng lại, tay kia chống hông, vừa định mắng cho một trận thì chợt thấy gương mặt sáng sủa, tuấn tú non nớt của Lục Tây Vi, cơn giận lập tức tan đi một nửa, lời mắng đến miệng lại nuốt ngược trở vào.
Mỹ thiếu niên quả là chiêu bài vạn năng, già trẻ gì đều không tha.
Xe đẩy bữa sáng tới, Lục Tây Vi vẫn không quên túi nilon của Mao Tiểu Phác, cậu ta hỏi Mao Tiểu Phác có ăn cơm không?
Mao Tiểu Phác lắc đầu: “Trong túi còn đồ ăn.”
Lục Tây Vi thương lượng: “Tôi mua cơm, chị ăn, tôi ăn đồ trong túi chị.”
Mao Tiểu Phác vẫn lắc đầu: “Tôi thích đồ trong túi hơn.”
Lục Tây Vi nhìn bà thím đầu óc chậm chạp, không biết quan sát sắc mặt này mà tức điên, đành cúi mình hạ giọng: “Chúng ta chia đôi, chị ăn của tôi, tôi ăn của chị, coi như hợp tác. Sau này đều ở Bắc Kinh, thành người quen rồi, còn có thể chăm sóc lẫn nhau.”
Mao Tiểu Phác lại lần nữa bị hai chữ “Bắc Kinh” làm lay động, thế là Lục Tây Vi thành công lừa ăn lừa uống, thành công vét sạch túi nhựa đen, xương cổ vịt cũng lả tả xả đầy đất sau màn giành ăn của hai người.
Người quét rác vẫn là nữ nhân viên ban nãy, lại thấy một đống xương xuất hiện, mặt mày cô tối sầm, vừa định ngẩng lên giảng bài về “tố chất công dân” thì lần nữa bắt gặp gương mặt tuyệt mỹ của Lục Tây Vi, hóa ra là người quen. Cô thở dài trong lòng, thằng nhóc xinh trai này có họ hàng với chó hả! Ngứa tay thật sự, muốn túm về nhà dạy dỗ một trận nên thân!
Lúc xuống tàu, Mao Tiểu Phác chỉ còn lại một cái túi trên tay. Cô nép sang bên nhìn dòng người tấp nập chen lấn, mình cô đứng yên bất động.
Cô đang cân nhắc nên đi tìm việc trước hay tìm chỗ ở trước, hay là vận may cũng tốt như lần đầu, tìm được việc rồi giải quyết cả chỗ ở luôn?
Lục Tây Vi lưng đeo đàn guitar, tay xách túi du lịch dẹt đi theo sau Mao Tiểu Phác. Thấy cô dừng, cậu ta cũng dừng, cúi đầu cẩn thận quan sát: Bà thím nhíu chặt mày, miệng nhếch, vẻ mặt đăm chiêu, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Mao Tiểu Phác thật thà nói ra. Lục Tây Vi sờ cằm, đúng là nan giải, tìm việc trước hay tìm chỗ trước? Tìm việc ở cái đất Bắc Kinh này thật sự không đơn giản. Hay là giờ cậu ta ra bến tàu điện ngầm Tây Đơn hát rong, nếu may mắn thì có thể lên tiết mục cuối năm? Cô gái Tây Đơn Nhậm Nguyệt Lệ* đã truyền cảm hứng cho biết bao người yêu nhạc, đến cả Lục Tây Vi cũng tin Bắc Kinh là vùng đất của cơ hội, là thiên đường của dân chơi nhạc.
(*Nhậm Nguyệt Lệ: nổi tiếng với biệt danh Cô gái Tây Đơn, từng biểu diễn bài Đôi cánh thiên thần tại một đường hầm khu vực Tây Đơn, Bắc Kinh vào năm 2008, vô tình được một người qua đường quay video giúp cô nổi tiếng toàn quốc.)
Thế là nhà ga Bắc Kinh xuất hiện một cảnh tượng lạc quẻ: Một lớn một nhỏ – lớn quê mùa, nhỏ tuấn tú – cùng chống cằm, mặt mày ủ ê, rối rắm như đang cân nhắc chính sách chiến lược về chủ quyền đảo Điếu Ngư, phân vân đánh hay không đánh.
Thật ra hai người họ đều đang suy nghĩ chuyện riêng của mình. Bên lớn thì muốn yên ổn qua ngày, bên nhỏ thì mơ một đêm thành danh, thành người nổi tiếng.
So với Mao Tiểu Phác chậm chạp, Lục Tây Vi là người lên tiếng trước.