Chương 5.1: Dụ dỗ thuê chung

Sau khi giành được phần chân gà do chính tay chủ tiệm “ruồi bọ” Hải Dương làm, Lục Tây Vi như thể được tiêm máu gà, hưng phấn tột độ, vui vẻ đến không chịu được, liên tục lay Mao Tiểu Phác bắt cô nói chuyện với mình.

Mao Tiểu Phác ăn xong phần chân gà do chính tay chủ tiệm “ruồi bọ” Hải Dương làm, lòng rất thỏa mãn, uống vài ngụm nước, no đủ rồi, chuẩn bị ngủ một giấc theo thói quen sinh hoạt thường ngày nhưng bên tai quá ồn ào, không tài nào ngủ yên được. Nể tình đi chung trạm, cô “ừ ừ” phụ họa vài tiếng, xem như đáp lại âm thanh líu ríu ầm ĩ chết người của Lục Tây Vi.

Lục Tây Vi nói đến miệng khô lưỡi khô, cậu ta cầm chai nước khoáng Mao Tiểu Phác đã uống trước đó lên, ngửa đầu tu một ngụm.

Ây da vị tiểu thiếu gia này, cậu đi đường mà không mang theo gì hết hả? Đúng là thổ phỉ, tới nước cũng cướp luôn?

Lục Tây Vi sống trong nhung lụa từ nhỏ. Lúc nhỏ thì mỗi lần ra ngoài đều có người hầu theo chăm sóc từng li từng tí. Tới lúc lớn mọi thứ vẫn được người khác chuẩn bị chu đáo, chưa từng phải động tay lo lắng chuyện gì. Nhưng lần này hổ sa đồng bằng, lén lút bỏ nhà đi, Lục Tây Vi chỉ vơ được mấy bộ quần áo với một cây đàn guitar, không ngồi máy bay, không nằm giường mềm, cố tình chọn ghế cứng, trái ngược hoàn toàn với cuộc sống xa hoa trước đó.

Chuyến đi Bắc Kinh lần này cậu ta hạ quyết tâm nằm gai nếm mật, muốn tự mở đường bằng bản lĩnh của mình, muốn chứng tỏ cho họ thấy: Lão tử không cần dựa vào mấy người, mấy người cũng đừng hòng can thiệp vào cuộc đời lão tử!

Trên tàu có rất nhiều người qua lại bán hàng rong nhưng lúc đó Lục Tây Vi đang bực bội, không thiết ăn uống. Đến khi tâm trạng tốt hơn thì đã nửa đêm, có tiền cũng không mua được. Mà chủ yếu là giờ bên cạnh cậu đang có một bà thím dễ bắt nạt mà cậu cũng đang muốn bắt nạt, ngay cả giành nước uống của cô cũng trở thành một thú vui.

Sinh ra trong gia đình hiển hách, Lục Tây Vi nào có thiếu thứ gì? Chẳng lẽ món chân gà của tiệm ruồi bọ Hải Dương thực sự là ngon nhất thiên hạ sao? Đương nhiên không phải.

Bạn có từng thấy đám trẻ mẫu giáo ăn cơm chưa? Một đám nhóc ôm chén nhựa bé xíu, trong chén chỉ có vài miếng khoai tây, mấy lát cà chua, mấy cọng rau xanh, vậy mà vẫn ăn rất ngon miệng. Nếu lắng tai nghe thì có thể thấy bọn nhỏ bàn luận với nhau là tớ thích khoai tây, tớ thích cà chua, tớ thích rau xanh. Một câu thôi – tụ lại giành ăn thì ăn cái gì cũng ngon. Nhưng về đến nhà lại biến thành tiểu tổ tông, bàn đầy món ngon đều là của con, không ai giành, cũng không sợ biến mất nhưng không ngon! Món nào cũng không ngon! Phụ huynh lúc nào cũng phải nghe tiểu tổ tông ở nhà giậm chân, lắc cái đầu nhỏ tố cáo: Món này không ngon! Món kia không ngon bằng ở trường!

Tiểu thiếu gia Lục Tây Vi còn không phải là tiểu tổ tông đó sao?

Cô gái đối diện thấy Lục Tây Vi vậy mà lại uống cả chai nước người khác đã uống qua, tròn mắt sững sờ.

Em gái, đừng có sùng bái nữa, vị thiếu gia này chính là kiểu thích gây rắc rối, thích gây sự chú ý* như vậy đó.

(*Từ gốc “nhân lai phong” [人来疯]: một từ tiếng Trung dùng để chỉ sự phấn khích khi có khách đến thăm, thích gây rắc rối trước mặt khách, chủ yếu đề cập đến trẻ em – baidu.)