"Cô đến trạm nào?" Lục Tây Vi cũng không hiểu sao mình lại có nhiều kiên nhẫn như vậy. Bà thím từ lúc lên xe tới giờ gần như không nói được mấy câu, mỗi lần trả lời đều chỉ lạnh băng gằn từng chữ, cứ như mấy âm đó có thù gì với cô ta vậy.
Lục Tây Vi móc vé tàu ra, thể hiện chút thành ý: "Cô xem, tôi đi Bắc Kinh. Còn cô?"
Mao Tiểu Phác cẩn thận nhìn, đúng là Bắc Kinh thật, chung trạm với cô, cuối cùng lòng cũng ấm lên đôi chút, vì cô chợt nhớ đến hai câu thơ: Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân, tương phùng hà tất tằng tương thức. (*Gặp nhau nơi đất khách, âu cũng là cái duyên.)
Đó là do Mao Tiểu Phác gượng ép xài thôi, vì cô nghĩ mãi cũng chỉ nghĩ ra mỗi hai câu này diễn tả duyên phận tương ngộ nên cố dùng. Đầu tiên, cô không tự ti đến mức tự coi mình là người “luân lạc chốn thiên nhai”. Thứ hai, trong mắt cô, Lục Tây Vi rõ ràng là tên “hoa hoa đạo tặc”, cũng không liên quan gì đến hai chữ “luân lạc”.
Nhưng mà ở đây, vào lúc này, đúng thật là có hai kẻ đang lưu lạc tha hương thật. Mao Tiểu Phác đến Bắc Kinh không thân không thích; Lục Tây Vi có chỗ dựa nhưng không dám dựa, phải giấu đầu giấu đuôi sợ bị phát hiện. Xuất phát điểm của họ là như nhau.
“Tôi cũng đến Bắc Kinh.” Mao Tiểu Phác thấy cần phải công bằng, anh cho tôi xem vé, tôi cũng phải cho anh xem lại.
“Không cần lấy không cần lấy, tôi tin mà.” Lục Tây Vi vội vàng ngăn cản, bà thím ngốc này quá thật thà, làm gì cũng nghiêm túc: “Cô đến Bắc Kinh làm gì?”
“Tìm việc.”
Lục Tây Vi bị dọa hết hồn, buột miệng nói: “Thím, cô đến Bắc Kinh tìm việc thì chỉ có thể đi dọn vệ sinh thôi!”
Bắc Kinh đất chật người đông, nhân tài khắp nơi, người lớn tuổi đều là cán bộ hoặc dư dả của ăn của để, phần còn lại toàn là người trẻ, có chí lớn, có bản lĩnh, kéo nhau lên Bắc Kinh gây dựng sự nghiệp. Bà thím như cô lên Bắc Kinh có thể làm được cái gì? Ngay cả rửa chén trong quán ăn giờ cũng toàn thanh niên trẻ tuổi làm, chẳng lẽ cô muốn giành chút miếng cơm manh áo ít ỏi đó với người ta?
“Vậy thì dọn vệ sinh.”
Mao Tiểu Phác thực sự không để tâm đến loại hình công việc, tín niệm của cô là đi từng bước, tới Bắc Kinh rồi tính tiếp, bộ não của cô sẽ tự động lên kế hoạch.
Lục Tây Vi nghiêng đầu chăm chú quan sát Mao Tiểu Phác, phát hiện đúng là cô không hề tức giận thật, cũng không sa sút hay buông xuôi. Cô cúi đầu nghịch ngón tay, cái cổ trắng nõn lộ ra, da mặt dưới gọng kính cũng rất trắng, đường cong mềm mại, khóe môi hơi cong, có chút gì đó nghịch ngợm dễ thương. Lục Tây Vi thoáng mê muội, cô này hẳn không phải bà thím, nhiều lắm là bà chị thôi.
Bằng cái miệng của Lục Tây Vi, nhìn ai sao cậu ta sẽ gọi như vậy, cho nên đa số đàn ông đều thành ông chú, phụ nữ thì thành bà thím. Không phải xem thường mà là trêu chọc. Lục thiếu gia kiêu ngạo, gọi ông chú bà thím coi như nể mặt lắm rồi. Lỡ tâm trạng không tốt, nổi nóng lên thì đàn ông đều thành súc sinh, phụ nữ thành đồ rẻ tiền. Nếu ai dám đôi co, cậu ta sẽ xắn tay áo nhào vô luôn, từ tấn công chính diện đường hoàng đến thủ đoạn lén lút mờ ám cậu ta đều dùng hết. Không có thủ đoạn ti tiện, chỉ có hiệu quả hay không hiệu quả thôi.
Còn bộ dạng hiện tại của Mao Tiểu Phác thì, trong mắt Lục Tây Vi, đúng là giống hệt bà thím, nhưng chỉ một chút đường cong đó cũng khiến Lục Tây Vi sinh lòng nghi ngờ.
Tác phong của Lục Tây Vi là không sợ trời không sợ đất, cũng ít khi nghi ngờ điều gì, vậy mà chỉ chút chuyện này cũng kích phát lòng hiếu kỳ sâu tận xương cốt của cậu ta. Cho nên không biết nên mừng hay nên buồn cho Mao Tiểu Phác, bị vị thiếu gia này để mắt tới là chuyện lớn, giống như chó để ý khúc xương, mèo để ý con chuột, chủ tịch để ý thịt kho tàu vậy.
Chỉ là, rốt cục ai chó ai mèo, ai xương ai chuột thì còn chưa biết. Lục thiếu gia coi trời bằng vung, đánh đâu thắng đó thì Mao Tiểu Phác cũng là thiên tài nhân gian, bách chiến bách thắng.