- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Sau Khi Ra Tù, Bị Bốn Cực Phẩm Tranh Đoạt Không Dứt
- Chương 4.2: Trêu chọc
Sau Khi Ra Tù, Bị Bốn Cực Phẩm Tranh Đoạt Không Dứt
Chương 4.2: Trêu chọc
Một túi cánh gà nhanh chóng bị hai thanh niên răng rắc gặm sạch. Lục Tây Vi vẫn chưa thỏa mãn, bàn tay đầy tương đầy dầu tiếp tục vươn về phía đống đồ ăn còn lại.
Lần này Mao Tiểu Phác không chậm chạp nữa, cô phát huy phẩm chất vượt trội của mình – giật phắt túi đen về, quấn vòng, thắt nút, cũng không đặt trên bàn mà ôm sát vào người, thể hiện chủ quyền rõ ràng. Sau đó cô kéo khăn giấy, lau miệng, lau tay, mắt vẫn đề phòng trừng Lục Tây Vi, truyền đạt tin tức: Túi của tôi. Của tôi!
Lục Tây Vi ngẩn ra, sau đó cười không kìm được, cười đến gục xuống bàn vẫn không thể ngừng. Buồn cười chết mất! Bà thím này từ đâu chui ra vậy, quá thú vị!
Cô gái bên cạnh thấy soái ca bị từ chối thì không chịu được, cau mày với Mao Tiểu Phác: “Cho người ta ăn đi, đáng bao nhiêu đâu!”
Mao Tiểu Phác vờ không nghe thấy. Cho cậu ta ăn? Nói dễ thật!
Cô chậm rãi lau tay, bụng hơi đầy, vừa ăn bánh mì, ăn trái cây xong lại ăn thêm chân gà. Mao Tiểu Phác nhích người tìm tư thế thoải mái hơn, chợt cô ợ một tiếng rõ to, lúc này ngay cả người đứng gần cũng không nhịn được nữa, bật cười theo.
Lục Tây Vi vốn đã cười gần xong, nghe tiếng ợ kia lại phải ôm bụng gục xuống. Má ơi, quá buồn cười, không thể nhịn được!
Mao Tiểu Phác phản ứng rất chậm với xung quanh, bị cười cũng không thấy xấu hổ. Cô vứt giấy xuống sàn, định nhắm mắt tiếp tục ngủ.
"Ê, đừng ngủ, vừa ăn đã ngủ, cô là heo hả?" Thấy Mao Tiểu Phác lại muốn ngủ, Lục Tây Vi hết sức ngạc nhiên, mới tỉnh bao lâu đâu đã ngủ nữa, ngủ được sao?
Mao Tiểu Phác mở mắt, khó hiểu nhìn cậu ta.
"Đưa tôi." Thấy cô không ngủ, Lục Tây Vi rất hài lòng. Đồ ăn ngon giành được nhưng ngủ thì không, nhất định phải phá đám, dù thế nào cũng không thể để cô ta ngủ. Cậu có linh cảm, chuyến đi này sẽ rất thú vị.
"Không cho."
"Bà thím, tôi nói là giấy." Lục Tây Vi chìa bàn tay dính đầy dầu mỡ ra, còn chu cái môi bóng nhẫy tới gần.
Cô gái ngồi cạnh sững sờ, hai mắt lấp lánh. Thật là, người đẹp làm gì cũng đáng yêu. Trong đáng yêu có đẹp trai, trong đẹp trai có ngây thơ chất phác.
Mao Tiểu Phác bị tên thổ phỉ này quấy rầy đến cạn lời, cô quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn.
Lục Tây Vi cũng không khách sáo, đứng dậy giật xấp giấy cô đặt trên túi đồ ăn. Xì, hàng dỏm, vừa mở ra đã có bụi.
Dỏm là đương nhiên, vì đó là giấy Mao Tiểu Phác tiện tay rút từ quán cơm ven đường. Quán vỉa hè ai lại dùng giấy JieRou hay Vinda? Toàn là loại mười tệ mười sáu cuộn, không thương hiệu, không nhãn mác. Nhưng lúc này Lục thiếu gia cũng không chê, tâm trạng quá vui sướиɠ, mấy chi tiết lặt vặt như túi đen có độc hay bụi giấy đều có thể bỏ qua.
"Ê, đổi chỗ cho tôi đi." Lục Tây Vi nói với áo hai dây đối diện.
Cô gái không muốn đổi lắm, không chịu nhúc nhích.
Lục Tây Vi đứng dậy: "Nhanh lên, cô qua kia ngồi." Giọng chuyển sang cưỡng chế, lạnh nhạt, không cho phép từ chối.
Cô gái giật mình, luống cuống đứng lên. Lục Tây Vi thấy cô ta chậm chạp thì vươn tay kéo một cái, nghiêng người lách vào chỗ. Mao Tiểu Phác lập tức dời túi đồ ăn sang bên kia.
Thấy cô phòng trộm trắng trợn như vậy, Lục Tây Vi ôm trán, cười không nhịn được: "Đừng căng thẳng, tôi ăn đồ của cô thì giờ nói chuyện với cô, coi như đền bù tổn thất."
Chồn chúc Tết gà, không có ý tốt. Mao Tiểu Phác không tin được cái bản mặt đào hoa của cậu ta, chắc chắn cậu ta vẫn đang nhắm tới túi nilon đen của cô.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Sau Khi Ra Tù, Bị Bốn Cực Phẩm Tranh Đoạt Không Dứt
- Chương 4.2: Trêu chọc