Chương 4.1: Trêu chọc

Tiếc là tư lệnh Lục Tế vẫn chưa hiểu tính cậu út nhà mình.

Lục Tây Vi từ nhỏ đã “tẩm độc” mà lớn, một căn phòng trống trơn, không xích tay xích chân làm sao nhốt nổi cậu Lục được? Thế là một đêm gió lớn không trăng, cậu Lục cạy khóa, quật ngã lính gác, còn vét sạch tiền của người ta rồi mua liền năm tấm vé tàu đi Vân Nam, Tây Tạng, Ninh Hạ, Hải Nam, Trùng Khánh. Sau đó lại mua vé đi Bắc Kinh sang tay từ người qua đường, lý do là: Ba tôi ở Bắc Kinh đang nguy kịch, tôi phải về nhìn mặt lần cuối.

Người kia bị vẻ mặt buồn bã bi thương của Lục Tây Vi làm cảm động sâu sắc, lập tức đưa vé cho cậu ta, đi mau đi mau, tàu sắp vào ga rồi! Đến tiền cũng chỉ lấy tròn số, phần lẻ giảm luôn.

Kỹ năng lừa bịp Lục Tây Vi đã luyện từ nhỏ, mở miệng không cần viết nháp, ý tưởng nảy ra là dùng ngay, vừa nguyền rủa được ông ba vừa đường hoàng leo lên tàu đi Bắc Kinh. Mấy hướng còn lại, cứ để tư lệnh Lục tha hồ mà tìm.

Hơn nữa cậu ta tin chắc Lục Tế sẽ không tìm ở Bắc Kinh. Có vắt nát óc Lục Tế cũng không thể ngờ được tên tiểu yêu quái kia lại dám trốn ngay dưới mí mắt mình. Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, lý luận này hay được ông đem ra dạy dỗ người khác, nào ngờ giờ lại bị chính con trai mình ứng dụng ngược.

Vậy mới nói không thể trông mặt mà bắt hình dong, bề ngoài chính là thứ dễ lừa gạt nhất. Hai yêu nghiệt này, một người vừa mới được thả khỏi l*иg, một người bị nhốt trong l*иg cũng có thể tung tăng nhảy nhót, cứ chờ xem họ sẽ làm mưa làm gió thế nào ở Bắc Kinh, nhưng chuyện đó nói sau.

Lục Tây Vi chỉ vào túi nilon đen: “Tôi ăn được không?” Chậc, vẫn còn ấn tượng với tướng ăn ngon lành của Mao Tiểu Phác lúc nãy.

Cô gái đối diện vội vàng đẩy túi mình ra: “Ăn của tôi ăn của tôi đi, đã rửa sạch rồi.”

Lục Tây Vi liếc cũng không liếc cô ta một cái, thò tay lục túi đồ ăn của Mao Tiểu Phác cứ như túi mình. Đại ca à, người ta còn chưa đồng ý cho cậu ăn đâu!

Mao Tiểu Phác nghiêm mặt nghĩ thầm, chúng ta thân nhau tới vậy hả? Thấy cậu ta cầm chân gà lên gặm ngấu nghiến, cô tức giận cũng lấy một cái ra gặm theo, đồ của cô, đâu thể để người khác ăn trước được.

Thế là trong lúc toàn toa tàu mơ màng ngái ngủ thì hai nam nữ thanh niên lại tranh nhau gặm chân gà như đang thi đấu, gặm cẩn thận, gặm khí thế, gặm đầy hương vị, hình tượng thì… Khỏi nói, tan tành.

Người đứng gần vô tình quay sang, bất giác nuốt nước bọt, một suy nghĩ xẹt qua đầu, chân gà thôi mà, thật sự ngon vậy sao? Nhưng đúng là nhìn rất thèm!

Cô gái đối diện cũng đã nuốt nước bọt vài lần, cô ta chớp chớp mắt, dè dặt hỏi Lục Tây Vi: “Soái ca, tôi ăn một cái được không?”

Mỹ nữ, xin ăn cũng phải tìm đúng đối tượng chứ? Soái ca của cô cũng đang ăn ké người ta mà!

“Không được!” Lục Tây Vi hừ một tiếng, hoàn toàn không có ý thức đồ ăn không phải của mình. Giống hệt Lưu Bị mượn Kinh Châu, mượn mãi mượn mãi rồi coi như của mình luôn, cho hay không cho là do cậu ta quyết định.

Cô gái bị từ chối, vô cùng mất mặt, đành phải xấu hổ mở túi khoai tây chiên ăn đỡ, mắt vẫn không ngừng dán vào đôi môi bóng dầu đang gặm chân gà của Lục Tây Vi.