Chương 3.3: Lục Tây Vi

“Ha ha ha…” Lục Tây Vi đập bàn cười lớn, đánh thức toàn bộ toa tàu.

Tên trộm kia thừa biết trình mình còn non, lần đầu ra tay đã cố ý chọn một bà chị ngốc nghếch rồi, vậy mà vẫn thất bại? Quá ê chề, hắn cụp đuôi chuồn mất, về nhà tự tổng kết kinh nghiệm đi thôi.

Mao Tiểu Phác thấy người xung quanh bất mãn dồn mắt về phía mình, cô ngơ ngác quay sang Lục Tây Vi. Cười gì vậy? Chẳng lẽ cậu ta phát hiện cô nói dối?

Thực ra thì, cô có tiền, hai ngàn trưởng ngục giam cho lúc ra tù, trước khi lên tàu chủ tiệm còn cho thêm một ngàn nữa. Làm chứng minh thư mất bốn chục, chứng minh tạm thời hai chục. Hai cái áo thun, hai cái quần, hai bộ đồ lót và một số vật dụng cá nhân khác hết hai trăm ba. Vé tàu ba trăm sáu. Tổng chi tiêu sáu trăm năm mươi, còn lại hai ngàn ba trăm năm mươi tệ.

Thời gian ở tù, Mao Tiểu Phác nghe được rất nhiều chuyện, trong đó nhiều nhất là chuyện trộm cắp.

Trộm cắp là tội phổ biến nhất, cũng là chủ đề lúc rảnh rỗi các siêu trộm thích khoe khoang nhất. Nào là cách chọn mục tiêu, cách ra tay, cách tẩu thoát… Họ chia sẻ kinh nghiệm lẫn nhau để nâng cao “tay nghề”. Có một người rất ham học từng hỏi một câu, các chị lợi hại như vậy, sau này tôi để tiền ở đâu mới an toàn?

Siêu trộm thở dài, để trong đồ lót, tay không với tới.

Người nói vô tình người nghe để ý, Mao Tiểu Phác âm thầm ghi nhớ, nên lần này cô đặc biệt chọn loại quần có túi kéo khóa phía trước, cẩn thận nhét hai ngàn ba trăm năm mươi tệ vào đó. Yên tâm rồi, nói dối cũng trơn tru: Tôi không có tiền, thật sự không có, không tin anh xem.

“Ê bà thím, sao cô không bắt hắn rồi đi tìm bảo vệ?” Lục Tây Vi trêu chọc.

Mao Tiểu Phác sững sờ. Thím? Nhưng cậu trai trước mặt đúng là trẻ thật, môi đỏ răng trắng, ngũ quan thanh tú, tóc húi cua càng làm nổi bật gương mặt tinh xảo vô song. Quá đẹp. Mao Tiểu Phác chớp chớp mắt, bỗng dưng không biết nên nói gì.

Cô cũng từng có thời mê thần tượng. Tiểu học thì cuồng Lâm Chí Dĩnh, má lúm đồng tiền đúng là chí mạng. Cấp hai thì thích Trần Quán Hy, sau này không thích nữa, quá lăng nhăng thô lỗ, nên cô chuyển sang mê Ngô Ngạn Tổ. Cấp ba cô lại đổi khẩu vị, không thích thư sinh mặt trắng, thích Lưu Diệp mày rậm mắt to. Nhưng mà, cậu trai trước mặt này… Còn đẹp hơn cả Lâm Chí Dĩnh và Ngô Ngạn Tổ gộp lại!

Tuyệt sắc như vậy, Mao Tiểu Phác rất bằng lòng nhìn thêm vài lần.

Lục Tây Vi rất hài lòng với biểu cảm của Mao Tiểu Phác. Hạ gục gái trẻ có gì hay? Hạ gục bà thím đáng yêu này mới gọi là có trình!

“Sao cô không túm cổ tên đó lại?” Lục Tây Vi cố tình trêu đến cùng.

Mao Tiểu Phác sờ sờ mặt mình, nghĩ một lúc lâu, do dự hỏi: “Nhìn tôi giống người có tinh thần chính nghĩa lắm sao?”

“Có một chút.”

Mao Tiểu Phác im lặng. Cô nghĩ, chắc do ở tù lâu quá, bị trưởng ngục cảm hóa đến thay đổi khí chất luôn rồi.

Có thể thấy nhìn người thật sự không thể nhìn bề ngoài. Mao Tiểu Phác chính là kiểu lòng dạ chỉ bé bằng hạt gạo, không thể chứa quá nhiều thứ được. Trước mười tám tuổi, cô chuyên tâm học hành. Vào tù, cô toàn tâm toàn ý đấu với đám chị đại, đấu xong lại quay về học sách. Ra tù thì một lòng rửa bát. Hiện tại thì một lòng lên Bắc Kinh. Nghĩ thử xem, hơi sức đâu mà bắt trộm nữa? Chỉ cần không đυ.ng tới tiền trong qυầи ɭóŧ của cô thì dù có trộm sạch cả con tàu này, cô vẫn có thể bình thản ngồi nhai chân gà, gặm cổ vịt, lăn ra ngủ ngon lành.

Còn mỹ thiếu niên Lục Tây Vi đẹp đến chấn động này thì, bố cậu ta là đại biểu chính ủy Lục Tế, Lục Tây Vi là con út của ông, mới hai mươi tuổi. Trước mười tuổi cậu sống ở Bắc Kinh, sau đó tự chủ động sang Quảng Châu sống với ông ngoại, đi một cái là đi mười năm. Dù ở Bắc Kinh hay ở Quảng Châu thì Lục Tây Vi đều được cưng chiều tận trời, cưng đến sinh hư, sinh ác, sinh độc, Quảng Châu không ai quản nổi. Lục Tế hết cách, đành phải tống con mình vào trường quân đội.

Nào ngờ, chưa đến một năm Lục Tây Vi đã tự ý bỏ trốn, nói là muốn theo đuổi âm nhạc. Mà cha của Lục Tế – tức là ông nội Lục Tây Vi – Lục Nguyên Long, từng là tham mưu trưởng, còn cụ cố Lục Tiềm thì từng theo Tôn Trung Sơn làm cách mạng Tân Hợi. Nhà họ Lục là dòng dõi quân nhân, đời nào cho phép con cháu mình bước chân vào giới giải trí. Không cho! Tuyệt đối không cho!

Dám chạy? Chỉ cần không bay lên trời, chạy đến đâu lão tử cũng nhất định có thể lôi về!

Cho nên Lục Tây Vi mới chạy được mấy hôm đã bị tóm cổ nhốt thẳng vào phòng, bên ngoài còn có lính gác cầm súng đứng canh.