Chương 9

Lê Duyệt bị đá một cước không nghiêm trọng lắm. Nhưng khi nàng ta nghe tiểu thị trong phòng nhắc Lê mẫu đến thì lập tức ôm chăn khóc lóc lăn lộn trên giường kêu đau.

Lê mẫu vội vàng bước tới ôm Lê Duyệt vào lòng dỗ dành, lo lắng hỏi: "Đại phu nói không sao, sao lại đau dữ dội thế này?"

Bạch thị mang gương mặt đầy lo lắng, Lê Duyệt mắt láo liên, tay nhỏ ôm cổ Lê mẫu, nũng nịu nói: "Nương ôm là không đau nữa."

Lời nói này khiến Lê mẫu vui vẻ hẳn. Bà ta cúi xuống hôn lên trán tiểu nữ nhi nói: "Con của nương, đúng là cục cưng của nương."

Bạch thị cũng nín khóc rồi mỉm cười, chỉ vào mặt nữ nhi nói nàng ta nghịch ngợm. Lê Duyệt gây ra họa lớn như vậy, cuối cùng chỉ bằng một câu "nghịch ngợm" nhẹ nhàng của Bạch thị mà được bỏ qua.

Từ ngày đó, Lê Sở và cha con Bạch thị đã kết thù như vậy.

Hôm qua khi Bạch thị thành thân, Lê Sở đã đóng cửa cả ngày không ra. Bạch thị thở phào nhẹ nhõm, mọi việc suôn sẻ yên ổn đến tối.

Sau khi tiếp đãi xong khách Lê mẫu liền trở về vội vàng vén khăn voan của Bạch thị, đè ông ta xuống giường. Ánh nến trên giá nến đầu giường sáng rực, nhờ đó mà Lê mẫu nhìn rõ rốt cuộc Bạch thị đẹp đến nhường nào.

"Khi còn trẻ là ta đã phụ chàng," Lê mẫu vuốt ve mặt Bạch thị, giọng nghẹn ngào đầy đau lòng: "Bao năm nay gả cho người khác, chàng đã chịu nhiều thiệt thòi rồi."

Bạch thị xúc động vòng tay ôm lấy cổ Lê mẫu, dịu dàng nói: "Không cần nhắc lại những chuyện đó nữa. May mà cuối cùng chúng ta vẫn có thể ở bên nhau."

Thực ra cuộc sống khi gả cho người bộ khoái đó cũng không quá tệ.

Khi đó, mẫu thân của Bạch thị thích đánh bạc, nợ nần chồng chất.

Bà ta vốn hy vọng Bạch thị gả vào Lê gia để lấy sính lễ trả nợ, nhưng không ngờ Lê mẫu lại cưới Sở thị.

Bạch thị sợ mẫu thân thất vọng sẽ bán mình vào thanh lâu nên đã chủ động quyến rũ người bộ khoái trong huyện, dụ bà ta cưới mình mới giải quyết được mẫu thân ruột hút máu.

Sau khi thành thân, người bộ khoái kia cũng rất yêu thương ông ta nhưng hai người mãi không có con. Sau khi người bộ khoái đoản mệnh, gia đình thê chủ không chứa chấp Bạch thị nữa, ông ta bị đuổi ra khỏi nhà.

Bạch thị đếm từng hạt gạo sống qua ngày thực sự khổ cực, may sao hôm đó ra ngoài lại gặp Lê mẫu.

Giờ đây Bạch thị rúc vào lòng Lê mẫu, tỏ ra mình đã từng chịu nhiều tủi hờn nhưng không muốn nhắc lại.

Tình cảm của hai người đang dâng trào, chuẩn bị làm chuyện phòng the thì một cây nến long phụng trình tường trên đầu giường bỗng gãy làm đôi. Nửa cây nến rơi xuống vừa vặn châm lửa vào tấm màn giường rủ.

"Xoẹt" một tiếng, tấm màn giường bốc cháy.

Lê mẫu vội vã kéo quần áo, xuống giường cầm ấm nước trên bàn dập lửa. Bạch thị sợ hãi co rúm trên giường trùm chăn kín mít. Lê mẫu thấy ông ta như vậy cũng không tiện gọi người vào.

May mắn ngọn lửa không lớn, hai người không bị thương nhưng chuyện này đã khiến Bạch thị sợ hãi.

Lê mẫu nhặt nửa cây nến gãy dưới đất lên thấy vết cắt rất gọn gàng, tức giận ném ấm nước không vào tường, thấp giọng gầm lên: "Đứa con bất hiếu này!"

Bà ta nói hôm nay sao Lê Sở lại ngoan ngoãn như vậy, hóa ra là để dành chiêu lớn thiêu chết hai người họ!