Chương 8

Chuyện này Lê Sở chỉ mới biết vài ngày trước.

Hắn vốn luôn kính trọng mẫu thân. Vậy mà khi phụ thân nằm liệt giường người lại nuôi quả phu ở bên ngoài, còn sinh ra một nữ nhi. Đứa bé này đã ba tuổi.

Với bên ngoài, vì muốn bảo vệ danh tiếng của mình nên Lê mẫu nói hài tử là con mồ côi từ trong bụng của người bộ khoái kia, rằng bà ta và Bạch thị trong sạch.

Nhưng thực tế, bà ta còn chưa thành thân đã vội vã đổi họ cho đứa bé thành họ Lê, chính thức đặt tên là Lê Duyệt.

Lê Sở hay tin động trời khi đang trong thư viện học cưỡi ngựa bắn cung.

Bạch thị dẫn Lê Duyệt đến xem hắn. Lê Duyệt vừa thấy Lê Sở liền buông tay Bạch thị mà chạy vọt đến bên ngựa của hắn, nắm lấy đuôi ngựa đòi được cưỡi ngựa lớn.

Hậu quả có thể đoán được, Lê Duyệt bị ngựa đá một cú đau điếng nằm lăn ra đất. Con ngựa hóa điên chở Lê Sở chạy loạn xạ không sao trấn an được, cuối cùng Lê Sở bị hất văng xuống đất, chân bị thương.

Bạch thị khóc lóc trước mặt Lê mẫu, không nhắc đến vết thương của tiểu nữ nhi nửa lời mà chỉ trách Lê Duyệt gây chuyện hại Lê Sở, nói nếu Lê Sở mà mang tật thì đời này sao mà ông ta sống nổi.

Lê mẫu lập tức đau lòng ôm lấy Bạch thị an ủi một hồi, nói không sao, Lê Sở vẫn nằm đó bình an mà.

Lê Sở vừa tỉnh lại đã nghe thấy những lời này, tức giận rút chiếc gối dưới đầu ném thẳng về phía hai người, lạnh giọng hỏi: "Hai người ước gì ta chết đi phải không!"

Bạch thị bị hành động của Lê Sở làm giật mình, mặt đầy vẻ tự trách, khẽ cắn môi dưới nhìn Lê Sở, nhẹ giọng gọi: "Sở Nhi."

Nước mắt lưng tròng trên hàng mi dài muốn rơi mà không rơi, nhìn vô cùng đáng thương. Ông ta nói: "Chuyện này đều do ta, là ta không trông chừng muội muội con tốt nên mới khiến nó làm ngựa hoảng sợ. Con muốn trách thì cứ trách ta đây."

Khi đó chỉ còn hơn mười ngày nữa là hai người thành thân. Bạch thị thường xuyên dẫn Lê Duyệt đến Lê phủ để Lê Sở làm quen. Lê Sở thậm chí từng gọi Bạch thị là Bạch thúc, giờ nghĩ lại chỉ thấy dạ dày cuộn trào, lạnh lẽo ghê tởm.

"Cút!" Lê Sở không nói thêm một lời thừa thãi nào, một tay kéo chăn trùm kín đầu.

Lê Sở vừa mới nổi giận, Bạch thị đã cầm khăn tay lên khóc nức nở, vùi đầu vào lòng Lê mẫu nghẹn ngào nói: "Đều do ta."

Lê mẫu nghe vậy liền trừng mắt nhìn Lê Sở: "Sao lại nói chuyện với Bạch thúc như thế? Chuyện xảy ra bất ngờ thì có thể trách ai được? Hơn nữa A Duyệt cũng bị ngựa đá một cú, giờ còn đang khóc kia kìa. Ngươi lớn hơn nó mà sao lại không hiểu chuyện vậy?"

Đáp lại bà ta chỉ có chiếc chăn đang phập phồng nặng nề. Lê mẫu mềm lòng một chút, hạ giọng nói: "Hơn nữa chân chỉ bị thương chứ có phải không chữa khỏi được đâu, chúng ta cứ từ từ chữa là được."

Ngọc Liêm đứng chờ bên cạnh nghe vậy khẽ nhíu mày, sợ Lê mẫu lại nói gì đó kích động Lê Sở, hắn ta tiến lên hành lễ nói: "Không bằng gia chủ cho thiếu gia chút thời gian nghỉ ngơi, đi xem tiểu thư đã?"

Lê mẫu cúi đầu nhìn Bạch thị, Bạch thị mang vẻ mặt lo lắng nhìn về phía giường.

Lê mẫu thở dài một tiếng, giơ tay kéo lấy cổ tay Bạch thị, hai người một trước một sau bước ra ngoài.

"Tâm chàng quá tốt." Vừa ra khỏi cửa, Lê mẫu lau nước mắt trên mặt Bạch thị, trong lòng đau xót vô cùng: "Đi, chúng ta đi xem A Duyệt."