Chương 7

Thẩm Diễn vừa bước ra khỏi Bảo Hợp Đường với gói thuốc trên tay thì bắt gặp An đại phu đang xách hòm thuốc trở về.

Nàng cất tiếng chào hỏi, An đại phu cũng nhận ra nàng ngay.

An đại phu ghé đầu nhìn vào y quán, thấy bên trong còn đông người bèn kéo Thẩm Diễn sang một bên trò chuyện. Bà khẽ hỏi về tình hình của Thanh Thịnh, nghe Thẩm Diễn nói vẫn như hôm qua thì nhíu mày.

"Ta có chuyện muốn nói với con," An đại phu nói, trên mặt nở nụ cười: "Nhi tử ta vừa sinh được một ngoại tôn nữ. Con cũng biết đó, hắn gả sang huyện bên, nhà lại không có công công nên ta muốn sang đó chăm sóc hắn."

Thẩm Diễn nghe xong thì hiểu ra, mỉm cười nói: "Đây quả là chuyện tốt."

An đại phu ngập ngừng một lát, nhíu mày nhìn Thẩm Diễn: "Nhưng lần này ta đi e là sẽ ở lại bên đó luôn. Bảo Hợp Đường này chắc chắn phải sang nhượng lại cho người khác."

Thẩm Diễn đã hiểu ý, nói: "An dì cứ yên tâm. Đợi bên này bán gạo xong, con sẽ thanh toán hết tiền thuốc còn thiếu, tuyệt đối không làm dì khó xử."

"Ta đâu có để ý mấy món tiền thuốc này," An đại phu xua tay, thấy Thẩm Diễn chủ động lái sang chuyện khác thì tiếp lời: "Ta lo là lo ta đi rồi Thanh Thịnh sẽ không dễ dàng gì."

An đại phu thở dài một tiếng. Bà tự biết mình không thể chữa trị tận gốc bệnh của Thanh Thịnh, chỉ đành nói với Thẩm Diễn: "Khi nương con còn sống cũng giao hảo với ta, số tiền thuốc còn thiếu trước đây cứ coi như ta xóa bỏ. Sau này hai con chỉ có thể tự mình lo liệu."

Thẩm Diễn định từ chối nhưng An đại phu đã giơ tay đặt lên vai nàng, nói: "Đây cũng là chút tấm lòng của ta."

Dứt lời, An đại phu liền quay trở vào y quán. Bên trong tức thì vang lên một trận ồn ào, người ta nhao nhao hỏi sao đại phu giờ mới về, tiện thể hỏi thăm rốt cuộc Lê gia đã xảy ra chuyện gì.

Hóa ra người bị bệnh không phải thiếu gia Lê Sở mà là kế phu Bạch thị. Hôm qua ông ta về Lê gia còn náo nhiệt hơn cả lần kết hôn đầu tiên của Lê mẫu.

Trước đây Bạch thị gả cho một bộ khoái nghèo hèn. Bốn năm trước khi người bộ khoái kia qua đời, Bạch thị không có con nối dõi nên bị đuổi khỏi nhà. Ông ta trở thành quả phu vật lộn mưu sinh một mình.

Cho đến khi gặp lại Lê mẫu, cuộc sống của Bạch thị mới khá hơn.

Thời trẻ, Bạch thị và Lê mẫu vốn là thanh mai trúc mã. Nhưng vì Lê gia làm ăn buôn bán cần tiền, Lê mẫu mới cưới Sở thị.

Suốt bao năm qua, trong lòng Lê mẫu vẫn luôn có Bạch thị, cảm thấy năm xưa đã có lỗi với ông ta.

Nghe nói Bạch thị thành thân không lâu sau khi mình kết hôn, Lê mẫu từng nghĩ mình đã làm tổn thương Bạch thị, khiến ông ta nản lòng thoái chí gả cho người khác.

Bốn năm trước khi Sở thị lâm bệnh nặng, Lê mẫu đến nhà mời đại phu, tình cờ gặp Bạch thị vừa mãn tang trên đường.

Bạch thị mặc bộ y phục màu nhạt, dung mạo không mấy thay đổi so với nhiều năm trước. Ánh mắt ông ta khẽ cụp xuống mang theo nỗi u sầu, nhìn càng thêm đáng thương so với thuở thiếu niên.

Hai người chỉ thoáng nhìn nhau đã gợi lại bao kỷ niệm cũ. Trong phút chốc, cả hai đều lệ rơi đầy mặt. Chuyện sau đó cũng không ngoài dự đoán, là cảnh cửu biệt trùng phùng, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.