Chương 6

Khi Thẩm Diễn đến Bảo Hợp Đường, bên trong đã có khá nhiều bệnh nhân đang chờ khám. Một học trò nhận ra nàng nói rằng hôm nay đại phu không có ở đây, trong quán mới đông người như vậy.

Đại phu của Bảo Hợp Đường đã được Lê phủ ở huyện mời đi từ sớm, nói là tiểu công tử Lê gia tái phát bệnh cũ.

Có người ai oán vỗ đùi, bàn tán xôn xao rồi không khỏi thở dài: "Đây là chuyện gì vậy, Lê mẫu cưới kế phu sao phải khoa trương như thế, nhi tử đã đến tuổi cập kê rồi mà còn không biết giữ chút thể diện, cứ lẳng lặng rước người vào phủ là được, cần gì phải mạnh tay. Dù sao đây cũng không phải lần đầu kết hôn."

Người nghe cười nhạo: "Cái này ngươi không hiểu rồi, cây già trổ hoa mới thì lạ lắm, với lại nghe nói kế phu này là một quả phụ, còn mang theo tiểu nữ nhi ba tuổi. Sớm đã không rõ ràng với Lê mẫu rồi, đứa trẻ này là con ai thật sự khó nói lắm."

Bốn năm trước Lê phụ bệnh nặng.

Nếu tiểu nữ nhi của kế phu Bạch thị thật sự là con của Lê mẫu, tính toán như vậy là biết vì sao Lê thiếu gia lại không hợp với kế phụ này.

"Sớm muộn gì cũng phải gả đi, ta nói Lê thiếu gia này nhắm mắt cho qua là được. Dù sao tương lai cái Lê phủ này chẳng phải do Lê mẫu nói mới tính sao? Nếu mối quan hệ mẫu tử mà căng thẳng thì sau này hắn gả đi sẽ không có chỗ dựa nào cả." Người nói chuyện lắc đầu lè lưỡi, cảm thấy Lê thiếu gia không biết cách làm việc.

Cứ có kế phụ thế này thì mẫu thân ruột cũng sẽ biến thành kế mẫu, sao hắn phải làm loạn như vậy.

Học trò nghe mùi ngon, động tác bốc thuốc trên tay liền chậm lại một chút.

Những người này cũng nói chuyện không ngừng.

Thẩm Diễn không hiểu rõ lắm, trong lòng cũng không có bất kỳ hứng thú nào đối với Lê phủ không liên quan đến mình.

Nàng không khỏi nghiêng người gõ nhẹ lên quầy trước mặt, mỉm cười ra hiệu cho học trò làm nhanh tay hơn, nàng vội phải về trước buổi trưa.

Học trò ngượng ngùng cười với nàng, vội vàng bốc thuốc theo đơn thuốc mà đại phu để lại.

Chuyện Thẩm Diễn hàng ngày đến đổi thuốc là do đại phu dặn dò. Trước khi đi bà biết Thẩm Diễn sẽ đến nên đã để lại đơn thuốc trước.

Học trò này mới đến mấy năm nay, y thuật vẫn chưa đủ để xuất sư, hiện giờ chỉ có thể làm công việc bốc thuốc ở y quán.

Thẩm Diễn hàng năm đến đây, tất nhiên cũng quen biết nàng ấy.

"Nghe sư phụ nói lần này Thanh Thịnh mắc bệnh e là còn phải uống thuốc một thời gian nữa."

Học trò đưa gói thuốc đã bọc xong cho Thẩm Diễn, cúi đầu mở sổ sách, trên đó đã có rất nhiều chữ màu đỏ, đều là những khoản nợ cũ còn thiếu.

"Tiền thuốc vẫn như trước, cứ ghi sổ nhé."

Trước đây khi Thẩm mẫu làm công việc nấu cơm ở huyện đã quen biết đại phu, hai người có quan hệ khá tốt.

Vì vậy nên Bảo Hợp Đường mới cho phép Thẩm Diễn ghi sổ trước trả tiền sau.