Bạch thị không tránh khỏi phải đáp lời khen ngợi lại, nói Đinh phụ có gia đình mỹ mãn, nữ nhi giỏi giang.
Vừa nhắc đến Đinh Sa, Lê mẫu liền nhân cơ hội gợi đến nguyên nhân hôm nay bà ta mời hai người đến.
Bà ta nâng chén trà lên, đắn đo một chút rồi nói: "Nói đến Đinh Sa ta không khỏi nhớ đến Lê Sở. Hai đứa nhỏ này đã là thanh mai trúc mã từ bé, thân thiết vô cùng."
Nghe vậy, Đinh phụ không khỏi thầm khinh bỉ trong lòng. Ông ta nghĩ Lê mẫu đang nói dối không biết ngượng.
Vốn Lê Sở có tính tình lạnh lùng, mỗi lần đến nhà ông ta dùng trà cũng chẳng thấy nói với Đinh Sa được mấy câu. Giờ bị què rồi sao lại đổi tính trở nên thân thiết với nữ nhi ông ta như thế?
"Ai bảo không phải đâu. Hồi nhỏ hai đứa tốt như tỷ đệ ruột vậy. Này, Đinh Sa nghe tin Lê Sở bị thương chân còn đòi đến thăm đấy chứ,"
Đinh phụ thở dài một tiếng: "Nhưng sắp đến kỳ thi Hương rồi, ta khuyên nàng phải ở nhà đọc sách. Hơn nữa Lê Sở cũng đã cập kê rồi, nàng là tỷ tỷ mà cứ lui tới thăm mãi cũng không hay."
Một câu nói của Đinh phụ đã ngay lập tức phân chia cặp thanh mai trúc mã kia thành quan hệ tỷ đệ.
Bàn tay đang nâng chén trà của Lê mẫu khựng lại, lập tức cảm thấy ngụm trà trong miệng trở nên nhạt thếch.
Đây là Đinh phụ đang ghét bỏ đôi chân bị thương của Lê Sở rồi.
Sắc mặt bà ta không vui. Xưa nay hai nhà lui tới đều là Đinh gia nịnh bợ Lê gia, Đinh phụ thiết tha cầu xin Lê Sở gả cho nữ nhi ông ta.
Giờ Lê Sở vừa gặp chuyện, ông ta lại trưng ra cái bộ mặt này.
Lê mẫu im lặng không nói, không khí nhất thời trở nên gượng gạo.
Đinh mẫu là người chất phác ít lời.
Thấy không khí không ổn, bà ta muốn làm cho sinh động hơn nên liền giơ chén trà mời Lê mẫu: "Lê tỷ, mời dùng trà."
Lê mẫu cụp mắt đặt chén trà xuống, làm như không nghe thấy. Đinh mẫu ấp úng nhìn sang phu lang mình, Đinh phụ thản nhiên nhấp một ngụm trà, cười nói đáp lời với Bạch thị.
Bạch thị thấy Lê mẫu dường như không muốn bàn tiếp chuyện của Lê Sở liền tự mình trò chuyện với Đinh phụ.
Bỗng dưng hai người thân thiết như huynh đệ thất lạc lâu năm, chẳng giấu giếm điều gì.
Nhắc đến Lê Sở, Bạch thị hơi nhíu mày, giọng điệu đầy khó hiểu, nói rằng hài tử vốn ngoan ngoãn thuận theo bỗng dưng thay đổi tính nết, không thích cả mẫu thân ruột chứ đừng nói đến kế phụ như ông ta.
Đinh phụ che miệng cười, thầm nghĩ: "Đồ tiện nhân! Ta là Lê Sở thì có khi ta đã muốn cầm đao gϊếŧ ngươi rồi, ngươi còn có mặt mũi đòi được hắn yêu thích sao?"
"Chắc là do hài tử lớn rồi, có tâm tư riêng thôi," Đinh phụ chớp mắt: "Ta nhớ Lê Sở cũng đã mười bốn, theo lý mà nói là nên lập gia đình rồi. Một khi có gia đình riêng, hắn đâu còn tâm trí mà tranh cãi với hai người nữa."
"Ai nói không phải đâu!" Bạch thị tỏ vẻ đồng tình sâu sắc, liếc mắt thấy vẻ mặt Lê mẫu đang trầm xuống, thầm nghĩ: Muốn gả Lê Sở vào Đinh gia thì e là không thể, nhưng dù sao cũng phải tống khứ cái tai họa này đi.
Ông ta biết rõ có lẽ Lê mẫu sẽ không vui nhưng vẫn mở lời hỏi Đinh phụ: "Không biết ca ca có mối nào thích hợp không?"