Hôm nay Lê mẫu mời thê phu Đinh gia đến dùng trà, Đinh phụ cứ giật giật đuôi mắt, trong lòng thầm lo lắng. Đinh Sa ở trong thư phòng nghe tin tức xong, giọng đầy mong chờ: "Người muốn đi Lê phủ sao?"
Thấy vẻ mặt nàng ta rạng rỡ như vậy, Đinh phụ sầm mặt: "Đọc sách của con đi. Chỉ còn vài tháng nữa là thi Hương mà sao cứ nghĩ linh tinh thế?"
Đinh Sa bị trách thì cúi đầu xuống, trong lòng do dự mãi, cuối cùng nàng ta lấy hết can đảm nói với Đinh phụ: "Con muốn đi thăm Lê Sở."
Từ khi Lê Sở gặp chuyện, nàng ta vẫn không có cơ hội đi thăm hắn. Lần nào nói muốn đi thì Đinh phụ cũng ôn tồn bảo nàng ta ở nhà đọc sách để ông ta đi thay.
Giờ nhắc lại chuyện này, Đinh Sa thấp thỏm lo sợ Đinh phụ sẽ từ chối thẳng thừng.
Đinh phụ nhíu mày, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cầu xin của nữ nhi, lời nói đến bên miệng liền thay đổi: "Hôm nay đúng là Lê bá mẫu có mời chúng ta đến dùng trà. Ta đoán có lẽ bà ấy muốn nói chuyện hôn sự của Lê Sở với ta và mẫu thân con. Con cứ nghe lời ở nhà đọc sách. Dù sao cũng là chuyện của trưởng bối, con ở đó nghe cũng không tiện."
Đinh Sa sững sờ. Khi hiểu ra ý tứ trong lời nói của Đinh phụ, vành tai nàng ta dần ửng đỏ. Chẳng lẽ Lê mẫu có ý định gả Lê Sở cho mình sao?
Đinh Sa lập tức gật đầu lia lịa, tay chân nhất thời lúng túng không biết đặt vào đâu vì kích động: "Vâng, vậy, vậy con xin phép về phòng đọc sách, để phụ mẫu từ từ nói chuyện ạ."
Đinh phụ cười, trêu nàng ta: "Tiền đồ!"
Đinh Sa vừa rời đi, Đinh phụ liền sầm mặt.
Lê mẫu đã rước người tình cũ vào cửa, hai người lại còn có một nữ nhi ba tuổi.
Trước mắt cả gia đình họ đang êm ấm hạnh phúc, lại ghét bỏ Lê Sở vướng chân nên tìm cách gả nhi tử đi.
Nhưng Lê mẫu lại định nhét một kẻ tàn tật không được phân tí gia sản nào vào cửa Đinh gia sao? Thật là nằm mơ giữa ban ngày!
Bạch thị khóc suốt đêm qua, sáng nay tỉnh dậy thấy đôi mắt khó chịu nên mới cho người mời đại phu đến xem bệnh.
Nhưng vừa mới thành thân hôm trước mà hôm sau đã mời thầy thuốc, chuyện này lọt vào tai người ngoài không chừng sẽ bị đồn thổi thành những chuyện không hay.
Bạch thị đành mượn danh nghĩa Lê Sở để mời người đi Tranh Bảo Hợp Đường.
Đại phu vừa đi không lâu, thê phu Đinh gia đã tới. Lê mẫu ra cửa đón, ba người lại khách sáo với nhau một hồi.
Sau khi vào chính sảnh ngồi, Bạch thị thong thả bước vào, gương mặt nở nụ cười dịu dàng hiền thục rồi đích thân bưng trà mời khách.
Đinh phụ thoáng nhìn Bạch thị đã thấy không ưa từ tận đáy lòng, thầm nghĩ đây quả là một nam tử lẳиɠ ɭơ.
Tuy nhiên ông ta vẫn đứng dậy thân thiết tiến lại nắm tay Bạch thị, gọi một tiếng "đệ đệ" ngọt xớt. Đinh phụ hết lời khen Bạch thị xinh đẹp, khí chất tốt, nhìn như chỉ mới ngoài đôi mươi.