Lê mẫu nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của Bạch thị, nhíu mày nói: "Nói bậy bạ gì đấy? Chúng ta có thể gặp lại nhau đã là một may mắn lớn rồi."
"A Vang," Bạch thị tủi thân tựa vào lòng Lê mẫu: "Làm sao để Sở Nhi thích ta đây? Cuộc đời sau này còn dài lắm. Nếu hắn cứ như vậy, ta thì sao cũng được, chỉ sợ hắn đối với Duyệt Nhi..."
Bạch thị chưa kịp dứt lời thì Lê mẫu đã nhíu mày, ấn chặt vai ông ta: "Hai đứa nó là huynh muội cùng dòng máu chảy trong người. Chỉ là Lê Sở chút vướng mắc trong lòng, đợi hắn bình tâm lại rồi mọi chuyện sẽ tốt thôi."
Bạch thị hiểu rõ nguyên nhân Lê Sở hận mình, thầm nghĩ cái vướng mắc này e rằng cả đời hắn cũng không thể gỡ bỏ được. Ông ta chần chừ, khẽ khàng thăm dò: "Ta thấy Sở Nhi cũng không còn nhỏ, chi bằng tìm một mối hôn sự cho hắn? Có gia đình riêng rồi, hắn sẽ bận rộn và phân tâm, có lẽ sẽ hiểu cho sự khó khăn của chúng ta."
Nếu không gả Lê Sở đi, tất nhiên gia đình này sẽ không có ngày yên ổn. Lê mẫu cũng rõ điều đó, bà ta nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi vỗ vỗ vai Bạch thị nói: "Việc hôn sự của Lê Sở cứ để ta lo. Ta sẽ không để chàng phải chịu thêm tủi thân trước mặt hắn vì chuyện này đâu."
Lê mẫu nói dứt khoát như vậy vì trong lòng đã có sẵn một người được chọn. Và người đó là ai Bạch thị cũng có thể đoán được gần như chính xác.
Đinh gia vẫn luôn giao hảo với Lê gia. Hồi Sở thị còn sống, Đinh phụ và Sở thị rất thân thiết. Đinh gia lại có một nữ nhi lớn hơn Lê Sở hai tuổi. Hồi đó, Đinh phụ nhìn hai tiểu hài tử chơi đùa vui vẻ bên nhau đã cười nói sau này đợi chúng lớn hơn sẽ kết thành thông gia.
Chuyện đó khi ấy chỉ là lời nói cửa miệng chưa có văn tự xác thực, nhưng trong lòng hai bên việc đó chỉ còn là hình thức. Đợi Lê Sở lớn thêm chút nữa, hắn sẽ gả vào Đinh gia.
Ai ngờ Lê Sở lại gặp chuyện. Hắn đang ngồi xe lăn, tương lai đôi chân này liệu có để lại di chứng gì không? Đinh phụ thương nữ nhi hết mực, luôn muốn dành cho nàng ta những gì tốt đẹp nhất. Trước khi Lê Sở gặp chuyện, Đinh phụ thấy Lê Sở thế nào cũng vừa lòng, lâu lâu lại gửi thiệp mời hắn đến phủ ngắm hoa, cốt là để tạo cơ hội cho hai đứa ở gần nhau.
Nhưng giờ Lê Sở xảy ra chuyện, Đinh phụ bắt đầu có chút do dự.
Tương lai Đinh Sa còn phải thi trạng nguyên và bước vào quan trường. Nếu cưới một phu lang tàn tật thì e rằng sẽ mất mặt.
Khi Lê Sở gặp nạn, Đinh phụ là người khóc lóc bi ai nhất, nói rằng Lê Sở cứ yên tâm dưỡng thương, chân nhất định sẽ khỏi. Lời nói thì đẹp đẽ là thế, nhưng vừa quay lưng đi ông ta đã không còn thân thiết với Lê Sở như xưa.