Chương 11

Lê Sở cười nhạo: "Cái tội danh đốt nhà mà người gán cho ta nghe có vẻ miễn cưỡng quá. Ta chỉ lỡ làm nến đổ, còn vì sao lại cháy thì ai mà ngờ được."

Thấy Lê Sở cãi lại, Lê mẫu định răn dạy thì hắn bỗng ngước mắt nhìn thẳng bà ta, môi nhếch lên: "Dù sao trước đây Lê Duyệt cũng chỉ giật đuôi ngựa thôi, con suýt ngã chết mà cũng có thấy mẫu thân trách cứ ai đâu. Chẳng lẽ Lê Duyệt là con ruột nên mẫu thân mới thiên vị đến vậy?"

"Ngươi..." Lê mẫu nghẹn lời, không nói được gì.

Bạch thị nhận ra Lê mẫu không thể thừa nhận thân phận của Lê Duyệt một cách công khai, liền lập tức đỏ hoe mắt, rút khăn tay ra lau khóe mắt, nghẹn ngào nói: "Sở Nhi đang hận Duyệt Nhi sao?"

Bạch thị mặt đẫm lệ nhìn Lê mẫu: "Duyệt Nhi còn nhỏ, làm gì cũng đều là vô ý. Nếu có chuyện gì xảy ra thì tất cả đều là lỗi của ta, là do một mình ta dạy dỗ nó không tốt."

Lê mẫu lập tức tự trách, vội vàng an ủi Bạch thị: "Lê Sở chỉ nói bừa thôi, chàng đừng bận tâm."

Lê Sở chán ghét quay mặt đi không muốn nhìn hai người họ nữa.

Bạch thị vẫn khóc thút thít, Lê mẫu cau mày nhìn Lê Sở muốn hắn xin lỗi. Lê Sở gãi gãi đầu gối, hàng mi dài cụp xuống, sắc mặt lạnh nhạt, cả người toát ra vẻ quật cường pha lẫn uất ức.

Dù không nói lời nào nhưng thái độ của hắn cũng đủ khiến Lê mẫu không thể nói thêm.

Lê mẫu đành phải ôm Bạch thị ra ngoài, trước khi đi còn quay đầu lại nhìn Lê Sở, giọng nói trầm thấp không vui: "Không có lần sau đâu."

Sau khi hai người rời đi, Ngọc Liêm đứng bên cửa như một cái cọc gỗ nãy giờ mới dám bước vào.

Vẻ uất ức trên mặt Lê Sở tan biến, hắn tùy ý tựa lưng vào ghế, nghiêng mắt nhìn Ngọc Liêm, giọng điệu nhẹ nhàng: "Nước lạnh rồi, không ngâm nữa."

Để chờ vở kịch này mà Lê Sở đã ngâm chân hơn nửa canh giờ.

Đêm nay lẽ ra là đêm tân hôn của Lê mẫu, nhưng vì hứng thú bị phá hỏng, hai người ngồi trong phòng bên cũng không còn chút tâm trạng nào. Hơn nữa nước mắt của Bạch thị còn đang không ngừng rơi.

Bạch thị cực kỳ uất ức, trong lòng bực mình vì Lê mẫu đã giải quyết mọi chuyện một cách dễ dãi.

Ngọn lửa vừa rồi chỉ cách ông ta một gang tay, nếu lửa lớn hơn một chút thì ai biết có làm hỏng khuôn mặt ông ta không?

"Tất cả là tại ta, đáng lẽ ra ta không nên dẫn Duyệt Nhi đi thăm ca ca nàng. Từ nhỏ đã Duyệt Nhi sống trong ngõ hẻm, làm gì đã thấy ngựa bao giờ, nàng chỉ tò mò thôi."

Bạch thị siết chặt khăn tay ngồi bên mép giường, vẻ mặt hối hận tự trách: "Đáng lẽ ta không nên sinh Duyệt Nhi ra, như vậy Sở Nhi cũng sẽ không ghi hận ta. Hoặc là ta không nên gặp lại nàng."

Từng lời của Bạch thị đều chạm đến sự áy náy trong lòng Lê mẫu: "Tại sao chúng ta lại phải gặp lại nhau chứ? Trăm năm sau tái ngộ không phải tốt hơn sao? Như vậy nàng sẽ là mẫu thân tốt với Lê Sở, là người mà hắn kính trọng nhất. Hắn cũng sẽ không đến mức dám đốt nhà của mẫu thân như bây giờ."