Màn giường màu đỏ đã bị thiêu rụi quá nửa, chăn đệm trên giường cũng bị nước dội ướt không thể nằm được nữa. Trong lòng Bạch thị giận sôi máu, dùng ngón chân nghĩ cũng biết việc này là Lê Sở làm, nhưng bề ngoài ông ta vẫn phải tỏ ra như mình không biết gì.
Bạch thị mặc lại y phục, xoay người lấy một chiếc áo ngoài khoác lên cho Lê mẫu, mắt lộ vẻ nghi hoặc, mặt vẫn còn mang nỗi sợ hãi chưa tan: "A Vang, cây nến này tốt lành như vậy sao lại đứt gãy?"
"Tốt lành cái gì, cây nến này rõ ràng đã bị người ta cắt đứt từ trước!" Lê mẫu suýt chút nữa bóp nát cây nến trong tay, hàm răng cắn chặt: "Lê Sở càng ngày càng vô pháp vô thiên rồi."
"Sở Nhi?" Bạch thị lộ vẻ kinh ngạc vừa đủ, vội lắc đầu: "Sao có thể, tuy ngày thường có Sở Nhi chút nghịch ngợm nhưng trăm triệu lần không làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy."
"Đây là chuyện một hài tử nghịch ngợm có thể làm sao?" Lê mẫu hừ lạnh một tiếng, liếc sang Bạch thị: "Chàng đừng quản chuyện này, chàng càng nuông chiều hắn sẽ càng vô pháp vô thiên. Tất cả đều tại chàng quá thương hắn nên mới để hắn làm ra chuyện như vậy."
Dứt lời, Lê mẫu giận dữ nắm chặt nửa cây nến kia đùng đùng đi ra khỏi phòng. Bạch thị lập tức theo sau, dịu dàng khuyên nhủ phía sau lưng: "Thôi bỏ đi, chắc Sở Nhi cũng ngủ rồi, có chuyện gì ngày mai nói sau."
Bạch thị càng nói Lê mẫu càng tức. Đêm động phòng hoa chúc tốt đẹp ban đầu bị Lê Sở làm hỏng hoàn toàn. Kẻ đầu têu như hắn còn mong đêm nay có thể ngủ ngon sao?
Lê phu nhân giận đùng đùng đi vào sân của Lê Sở thì thấy hắn đang rửa chân.
Lê Sở mặc một chiếc áσ ɭóŧ trắng, thân hình gầy gò tựa vào lưng ghế, lòng bàn tay tùy ý đặt trên tay vịn ghế. Ống quần được vén lên đến bắp chân, mắt cá chân mảnh mai ngâm trong chậu gỗ.
Hắn ngước mắt hờ hững nhìn nửa vầng trăng ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định không biết đang suy nghĩ gì. Nghe thấy tiếng la hét ồn ào của Lê mẫu, trên mặt Lê Sở không có chút kinh ngạc nào.
"Ngươi còn có tâm tư ngâm chân!" Lê mẫu thấy Lê Sở thản nhiên không biết hối cải, giận không kìm được ném cây nến đã nắm cả đường xuống trước mặt Lê Sở: "Xem ngươi làm chuyện tốt gì này!"
Bạch thị đi chậm hơn Lê mẫu vài bước, thấy Lê mẫu nổi giận thì giật mình, vội vàng tiến lên kéo tay bà ta, nhíu mày dịu dàng khuyên: "Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng dọa hắn."
"Dọa hắn?" Lê mẫu như nghe chuyện cười. Bà ta chỉ ngón tay vào Lê Sở đang ngẩng mặt nhìn mình: "Hắn dám phóng hỏa, ta còn có thể dọa được hắn sao?"
Bạch thị khẽ vuốt lưng Lê mẫu ý bảo bà ta bớt giận rồi quay đầu nói với Lê Sở: "Sở Nhi, cây nến này con có biết là chuyện gì không?"
"Biết," Lê Sở đan hai tay vào nhau đặt trên bụng, giọng bình tĩnh.
Lê phu nhân quát: "Ngươi còn dám thừa nhận! Đây là ngươi cố ý muốn thiêu chết cả ta và phụ thân ngươi!"
Lê Sở nhíu mày, khó hiểu nói: "Con chỉ làm gãy cây nến chứ đâu có phóng hỏa, sao lại thành cố ý muốn thiêu chết hai người?"
"Cây nến rơi xuống thiêu rụi màn giường. May mà A Vang... mẫu thân con phản ứng nhanh dập tắt lửa, không thì hậu quả khôn lường." Bạch thị mang vẻ mặt kinh hoàng, dùng ánh mắt trách móc nhìn hắn: "Sở nhi, lần này con quá nghịch ngợm rồi."