Tháng sáu giữa hạ, lúa trổ bông.
Ban đêm Thẩm Diễn phải canh lúa để tưới, đảm bảo lúc này ruộng không bị khô hạn. Ban ngày, nàng khó khăn lắm mới tranh thủ được chút thời gian rảnh nhưng lại không kịp nghỉ ngơi. Gần đây, hai trận mưa lớn đã khiến bệnh cũ của Thanh Thịnh tái phát, ho đến mức không thẳng lưng nổi.
Thẩm Diễn muốn vào huyện để bốc thuốc cho nàng ấy.
Thanh Thịnh là muội muội của Thẩm Diễn, nhưng lại không phải ruột thịt mà là tiểu hài tử nàng nhặt được bên vệ đường. Để nhặt được Thanh Thịnh, Thẩm Diễn đã phải đánh đổi một đôi tai.
Lúc đó vừa đúng bảy ngày sau ngày mất của Thẩm phụ, Thẩm Diễn hóa vàng xong thì từ mộ trở về, tình cờ đυ.ng phải Thanh Thịnh. Khi ấy Thanh Thịnh đã mười tuổi rồi mà gầy yếu như một tiểu hài tử sáu bảy tuổi. Nàng ấy lang thang đến mức đói không chịu được, bèn đi trộm thức ăn nhà người khác. Kết quả là bị người ta đuổi đánh.
Thanh Thịnh hoảng loạn chạy không chọn đường, liên tục ngoái đầu nhìn lại phía sau. Nàng ấy đυ.ng phải Thẩm Diễn rồi ngã lăn ra đất, lòng bàn tay quệt vào cục đá sắc nhọn bên đường, bị đau đến nhăn mặt lại.
Thẩm Diễn thấy nàng ấy còn nhỏ, định vươn tay kéo nàng ấy dậy. Thanh Thịnh lại dùng tay bảo vệ đầu theo bản năng, co rúm người lại, sợ Thẩm Diễn đánh mình.
“Con nhãi kia ở đằng đó!” Người phía sau đuổi theo thì nhìn thấy Thẩm Diễn đứng chung với Thanh Thịnh, cho rằng con nhỏ ăn trộm này có đồng lõa, tức giận không nói lời nào đã vung gậy trong tay đánh tới.
Thật xui xẻo, đúng lúc Thẩm Diễn cúi người đưa tay ra đỡ thì bị đánh trúng đầu. Nàng chỉ nghe thấy một tiếng “ong” ù tai, rồi sau đó không còn nghe thấy gì nữa.
Màng nhĩ của Thẩm Diễn rung lên, trong tai nàng chỉ toàn tiếng ong ong, sau gáy đau nhói, máu nóng từ mũi và tai trào ra. Cơn đau khiến Thẩm Diễn không chịu nổi, quỳ rạp xuống đất. Thanh Thịnh sợ đến mức quên cả việc chạy trốn, bàn tay nhỏ lạnh buốt run rẩy chạm vào mặt Thẩm Diễn, đôi mắt tròn xoe mở to.
Người đuổi theo phía sau không nói không rằng định giơ chân đá Thanh Thịnh. Không biết lúc đó nàng nghĩ gì, trong tình cảnh bản thân còn chẳng lo nổi, Thẩm Diễn lại giang tay ôm lấy Thanh Thịnh, che chở nàng ấy trong lòng.
Những cú đấm đá giáng xuống người, Thẩm Diễn chẳng phân biệt nổi đau ở đầu hay đau ở thân. Đáng lẽ tai phải nghe thấy tiếng ồn ào nhưng nàng chỉ thấy im lặng đáng sợ. Thanh Thịnh gào khóc, giãy giụa thoát khỏi vòng tay Thẩm Diễn, dùng thân mình che đầu cho nàng rồi hét lên: "Đừng đánh nữa, chết người bây giờ!"