“Theo chúng ta đi đi, mỹ nhân.” Khương Uyển nhanh chóng bị bắt. Giữa lúc thề sống chết không khuất phục mà giãy giụa, nàng cũng không cẩn thận lăn xuống triền núi. Cả người nhiều nơi bị cây dại cào xé, đặc biệt là đôi tay, trên đường rơi xuống đã cố níu lấy thứ gì đó, cọ xát đến máu thịt be bét.
“Mau ra sức tìm kiếm khắp nơi, hẳn là ngay gần đây thôi.” Mơ hồ còn nghe thấy tiếng sơn phỉ vẩn vơ quanh quẩn. Khương Uyển tự nhủ, nếu nàng không gắng gượng đứng dậy, bị bắt chỉ là chuyện sớm muộn. Song, nàng đau quá, toàn thân đau nhức, đến cả chút khí lực cũng chẳng thể dồn lên được.
Nói là trùng hợp cũng quả là trùng hợp, có một người vừa vặn đi ngang qua nơi đây. Khương Uyển toàn thân đầy vết thương, quỳ rạp trên mặt đất, cố sức duỗi tay ra muốn khiến đối phương chú ý. Ánh sáng ảm đạm, người đó đeo mặt nạ, thân hình cao gầy, bên hông đeo một thanh bội kiếm, thoáng nhìn liền biết không cùng phe với sơn phỉ.
“Làm ơn, xin hãy cứu ta…” Khương Uyển cố gắng hé miệng nói, liên tục van nài người đó cứu lấy mình.
Cảnh Diễm hờ hững liếc mắt, định làm như không thấy. Chuyện nhân gian thị phi, nàng chẳng muốn nhúng tay quá nhiều. Đang định bước qua, Khương Uyển gắng sức vươn một bàn tay, gắt gao túm lấy mắt cá chân nàng, liều mạng thốt lên những lời van nài cầu cứu: “Làm ơn, xin hãy cứu ta…”
Cảnh Diễm khựng chân lại. Chỉ trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, nàng đã cảnh giác ngước mắt, nhận ra có kẻ đang tiếp cận, mà không chỉ hai ba tên. Một bàn tay lặng lẽ đặt lên chuôi bội kiếm, sẵn sàng phòng bị.
“Thấy rồi, nàng ta ở kia!”
Lời vừa dứt, giữa núi rừng lập tức nhảy ra mấy chục tên sơn phỉ hung thần ác sát, tay cầm đại đao, trong nháy mắt bao vây lấy hai nàng.
“Đây là kẻ nào tự đâu chui ra? Mau thức thời đừng quản chuyện bao đồng, nếu không đừng hòng thấy được mặt trời ngày mai.” Tên sơn phỉ kêu gào, vung đao chỉ vào Cảnh Diễm, giọng tràn đầy khıêυ khí©h.
Cảnh Diễm lười đôi co với chúng. Nàng nhanh nhẹn rút kiếm ra khỏi vỏ, im lặng làm thế sẵn sàng đối kháng.
“Tên nhãi ranh thối tha! Ta thấy ngươi là rượu mời không uống lại cứ thích uống rượu phạt, chán sống rồi! Các huynh đệ, xông lên cho ta!”
Một trận đao quang kiếm ảnh chém gϊếŧ kịch liệt. Khương Uyển lo lắng người nọ vì mình mà gặp nguy hiểm, suốt quá trình ánh mắt không rời nàng. Dù có rất nhiều lần người nọ đặt mình vào hiểm cảnh, nhưng đều có thể khéo léo hóa giải nguy nan. Tâm nàng cũng không khỏi run rẩy theo.
Một mình chống lại nhiều kẻ quả là không phải chuyện đùa. Nhìn thấy các huynh đệ mình lần lượt ngã xuống, một tên sơn phỉ tức giận không chịu được, bèn chĩa mục tiêu về phía Khương Uyển đang tay không tấc sắt, toàn thân đầy thương tích. Hắn bất ngờ ập đến, chém về phía nàng. Thanh đao lúc đó cách mắt Khương Uyển e chừng chỉ vỏn vẹn một tấc. Trong tình huống khẩn cấp, Cảnh Diễm phi thân trở lại, một kiếm chém đứt tay tên đó, cả thanh đao cũng rơi xuống đất. Khương Uyển sợ hãi thất thanh, cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn và đẫm máu.
Phải nói rằng võ công của nàng cực kỳ cao cường, chỉ ba, bốn chiêu đã diệt sạch đám sơn phỉ mà trông vẫn chẳng hề sứt mẻ chút nào. Khương Uyển tự nhận, kẻ khác mà nàng từng chứng kiến có thể địch nổi chỉ e là Thanh Hà. Không, võ công của nàng còn cao hơn Thanh Hà nhiều.
Khương Uyển cuộn tròn thân mình trên mặt đất, ngay cả việc nói lời cảm tạ với đối phương cũng trở nên khó khăn. Có lẽ gân cốt đã bị tổn thương nghiêm trọng, mỗi cử động đều khiến nàng đau đến thấu xương, phải rít lên từng hồi khí lạnh. Kẻ thân hình cao gầy đeo mặt nạ, người vừa trải qua trận chém gϊếŧ như từ chiến trường trở về, từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời. Y chỉ lặng lẽ bước đến bên một thi thể sơn phỉ, xé lấy ống tay áo của tên đó, dùng nó lau sạch thân kiếm dính máu tanh, rồi mới tra kiếm vào vỏ.