Chương 4

Tin vừa truyền đến, Phương Phượng Sanh lập tức bị cấm túc trong ngày.

Tất nhiên, trên danh nghĩa thì không nói là “cấm túc”. Tôn gia chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng tứ thiếu phu nhân đang mang bệnh, cần tĩnh dưỡng. Mãi đến khi có tin Chu Quảng Thụy chết vì bạo bệnh trên đường áp giải về kinh, phía trên không còn tiếp tục truy xét đến Phương gia nữa, người Tôn gia mới dám nhẹ nhõm thở phào.

Nhưng Phương Phượng Sanh đã hoàn toàn sụp đổ, hôn mê suốt bảy ngày.

Trong những ngày đó, ngoại trừ bà mẫu nàng – Nhị phu nhân Tống thị – có đến thăm vài lần, không một ai khác trong Tôn gia xuất hiện. Vậy mà không ngờ, vừa tỉnh lại, người của lão phu nhân liền đến ngay.

Phương Sanh khẽ ho, ánh mắt cụp xuống: “Làm phiền lão phu nhân quan tâm.”

Xuân Chi liếc nhìn nàng đang nằm trên sập.

Nữ tử bệnh nặng vừa mới tỉnh, gương mặt vốn đã gầy gò nay vì nhiều ngày không ăn uống càng thêm hốc hác. Khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, hàng mi dài rũ xuống, đôi mắt đen láy lặng lẽ nhìn vào khoảng không. Ánh nhìn ấy tựa như vô hồn, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, lại như đang nhìn xuyên qua khoảng trống mờ mịt.

Trong mắt Xuân Chi thoáng qua một tia thương hại không dễ phát hiện, rồi nàng mỉm cười nói:

“Lão phu nhân thật sự vẫn luôn nhớ thương thiếu phu nhân. Những ngày qua hễ nhắc đến là lại hỏi. Lão phu nhân nói, tứ thiếu phu nhân là người hiểu chuyện, biết lo nghĩ cho đại cục. Nay đã tỉnh lại, gặp lúc thời tiết đẹp, nếu không có việc gì thì nên ra ngoài đi dạo trong vườn một chút, đừng cứ mãi ở trong phòng, dễ sinh bệnh thêm.”

“Làm phiền lão phu nhân bận tâm.”

“Nếu thiếu phu nhân đã ổn hơn rồi, nô tỳ xin cáo lui. Lão phu nhân có sai người mang chút đồ bổ đến, đã giao cho nha đầu phía dưới. Khi nào rảnh, người cứ bảo phòng bếp hầm canh bồi bổ thân thể, cũng không phụ lòng một mảnh tâm ý của lão phu nhân.”

Hà ma ma tiễn Xuân Chi ra ngoài. Đám nha hoàn đem đồ bổ Xuân Chi mang tới đặt lên bàn, bày ra tư thế trịnh trọng như muốn nhấn mạnh: lão phu nhân rất coi trọng tứ thiếu phu nhân.

Không chỉ có vậy, ngay sau khi Xuân Chi rời đi, Đại phu nhân của đại phòng và bà mẫu của Phương Phượng Sanh cũng đều phái người tới thăm, cứ như trong một đêm, toàn bộ Hồi Thu đường liền trở thành nơi được cả Tôn phủ dõi mắt đến.

Thái độ tích cực khác thường của đám nha đầu trong viện đã đủ để nhìn ra sự thay đổi ấy. Sân viện vốn đã mấy ngày không có người quét dọn, bàn ghế phủ bụi cũng chưa ai động vào, giờ thì mấy nha đầu chạy ra chạy vào bận rộn, ai nấy đều rạng rỡ như thể nơi đây vừa trở thành một phần vinh quang trong phủ.

Còn ai dám nói tứ thiếu phu nhân sắp phải nhường vị trí cho biểu tiểu thư nữa chứ?

Mà với tất cả những chuyện đó, Phương Phượng Sanh chỉ lặng lẽ đứng nhìn ở một bên.