Hà ma ma thấy nàng như vậy cuối cùng cũng yên tâm, liền để Tri Xuân giúp Phương Phượng Sanh mặc quần áo, lau mặt, còn mình thì ra ngoài đón khách.
Xuân Chi đã đến, khiến cho cả dãy nhà chính đều trở nên náo nhiệt.
Đám nha hoàn ngày thường không thấy bóng dáng, lúc cần dùng thì chẳng biết đi đâu, giờ lại lần lượt xuất hiện, trước sau vây quanh nàng, miệng không ngừng gọi “Xuân Chi tỷ tỷ”. Nếu là người ngoài nghe thấy, còn tưởng đâu là quý nhân phương nào giá lâm.
Nghe tiếng động ngoài sân, Tri Xuân muốn mở miệng nhưng lại ngập ngừng nhìn sang Phượng Sanh, cũng không ngạc nhiên khi thấy nét mặt cô nương vẫn điềm tĩnh, lạnh nhạt như thường lệ. Tri Xuân âm thầm thở dài, rồi giúp nàng khoác thêm áo ngoài.
“Cô nương, thật sự muốn ra ngoài sao?”
“Dù không ra nổi, cũng phải có dáng vẻ của người bệnh.”
Tri Xuân còn đang suy nghĩ không rõ ý câu đó là gì, thì Hà mụ mụ đã dẫn Xuân Chi vào.
Xuân Chi là một nha hoàn dáng người nhỏ nhắn, chân mày thanh mảnh, mắt dài, mặc áo so giáp màu xanh đậm, váy dài hồng nhạt. Tóc búi kiểu đơn ốc, trên đầu cài một cây trâm bạc nạm trân châu nhỏ.
Nàng ta không phải loại dung mạo khuynh thành, nhưng cử chỉ đoan trang, tự nhiên. Vừa bước vào, nàng ta liền hành lễ với Phương Sanh, cười nói:
“Thật ra nô tỳ đến đây cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là lão phu nhân lo cho sức khỏe của thiếu phu nhân. Lão phu nhân dặn rằng, mong thiếu phu nhân tiết chế bi thương, đừng quá lo lắng. Người chết thì không thể sống lại, nhưng người sống vẫn phải tiếp tục sống.”
Tuy Xuân Chi mỉm cười nói chuyện, nhưng lời nàng ta mang hàm ý rõ ràng đến mức không thể không để tâm.
Người chết thì không thể sống lại, đừng quá lo nghĩ, chẳng qua là đang ngấm ngầm nhắc nhở Phương Phượng Sanh nên từ bỏ ý định về nhà chịu tang.
Thật ra, ngay từ khi Phương gia xảy ra chuyện, người nhà họ Tôn đã ra mặt cũng như ngấm ngầm nhấn mạnh với Phương Phượng Sanh rằng: nàng đã là người của Tôn gia, nên phải nhận thức rõ thân phận của mình.
Thân phận của nàng là gì?
Là con dâu Tôn gia, mọi việc phải lấy Tôn gia làm trọng, không được gây rắc rối cho Tôn gia.
Thật ra cũng không thể trách người Tôn gia lại phản ứng như vậy. Án muối ở Lưỡng Hoài, tham ô thuế bạc đã làm chấn động toàn bộ Đại Chu. Thánh Thượng nổi giận, lập tức hạ chỉ điều tra triệt để. Tất cả những ai bị liên lụy đều thấp thỏm bất an. Chu Quảng Thụy – người phụ trách muối vận – bị đưa ra làm đầu sóng ngọn gió. Mà Phương Ngạn, sư gia được ông ta tín nhiệm nhất, cũng chính là cha ruột của Phương Phượng Sanh, đã “sợ tội tự vẫn trong ngục” chỉ một ngày sau khi hồ sơ vụ án được niêm phong.