Ngày hôm sau tuyết vẫn rơi đầy trời.
Đi săn đã dùng hết không ít mũi tên băng, ta lấy khuôn mềm từ trong ba lô ra làm một mẻ mới, mũi tên sắc bén. Vào mùa đông khắc nghiệt ở mạt thế, để tiết kiệm vũ khí, loài người đều dùng khuôn đúc để chế tạo những mũi tên băng như vậy, còn có chông băng, giáo dài, đao băng, búa băng. Ta đã từng dùng búa băng đập nát đầu của Vua Xác sống.
Những người phụ nữ đang nhóm lửa hấp bánh bao trong bếp, mấy đứa trẻ con chen chúc bên bếp lửa đang cháy hừng hực để sưởi ấm. Dì Liêu nấp sau cánh cửa phòng chính lén nhìn ta, cô bé cảm thấy ân nhân rất lợi hại, muốn bái sư học nghệ nhưng lại không dám, hai bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo xoắn xuýt.
Một quả cầu tuyết nhỏ rơi xuống bên chân dì Liêu, ta ngoắc tay ra hiệu cho cô bé lại gần, trong lúc dì Liêu đang ngơ ngác thì đưa một mũi tên băng cho cô bé. Ta đã từng thấy cô bé này dùng dây da và cành cây làm ná cao su, bắn một phát trúng một, là một tay thiện xạ.
Ta có một cây cung và một ống tên thép mang theo từ mạt thế, khi ra ngoài săn bắn ta đều dùng cây cung này, nhưng chưa từng rút mũi tên thép nào ra, đó là để bắn Vua Xác sống, dùng để săn bắn thì quá lãng phí.
Dì Liêu đã học bắn cung từ cha mình là thợ săn Liêu, cũng từng bắn trúng gà rừng và thỏ rừng. Cô bé nhận lấy cung tên của ân nhân, nhắm vào hướng mà ân nhân chỉ -
Vυ"t!
Bắn trúng đầu hổ bị đóng băng trên mặt tuyết, chỉ là sức lực quá nhỏ, cung còn chưa được kéo căng hết.
Chuyện này cũng không thể trách dì Liêu được, cây cung của ta làm bằng thép, dây cung là sợi tổng hợp cường độ cao, lực kéo không thể so sánh với cung tên thời cổ đại. Cây cung của thợ săn Liêu làm bằng tre, dì Liêu có thể dùng nó bắn trúng gà rừng, nhưng cây cung lớn này cô bé cầm lên đã thấy nặng, phải dùng hết sức mới bắn được mũi tên băng ra ngoài, có thể bắn trúng đã đủ chứng minh cô bé có thiên phú dị bẩm rồi.
Cô bé luyến tiếc trả lại cây cung, trong lòng nghĩ khi nào mình mới có thể có được một cây cung lợi hại như vậy, lại lo lắng không biết biểu hiện của mình có làm ân nhân hài lòng hay không. Nếu sức mạnh của cô bé lớn hơn một chút, giống như Miêu Bản trời sinh thần lực, nói không chừng ân nhân sẽ đồng ý nhận cô bé làm đồ đệ.
Ta khá coi trọng cô bé này, hôm đó những người khác đều không dám phản kháng, chỉ có cô bé này trốn trong đống cỏ dùng ná cao su bắn đá vào đầu bọn thổ phỉ, làm bị thương bốn năm tên. Có thiên phú, có gan dạ, chỉ cần huấn luyện một chút sẽ là một trợ thủ đắc lực.
Vẫn chưa biết phải ở lại thời đại này bao lâu, nếu có một người bạn đồng hành, cũng đỡ phải đơn độc chiến đấu. Hơn nữa, cuộc sống ở đây rất tốt, ta không muốn quay lại mạt thế để chém gϊếŧ với lũ xác sống nữa. Những con quái vật máu lạnh hôi thối đó vĩnh viễn không thể gϊếŧ hết, số người bị lây nhiễm và biến thành xác sống mỗi ngày đều không ngừng tăng lên, Vua Xác sống còn có thể sinh sản. Mạt thế là một lò mổ không có hồi kết, ta là thợ săn, cũng là con mồi, người sẽ giơ đao lên gϊếŧ ta có thể là xác sống, cũng có thể là người của chính mình.
Cuộc sống như vậy, ta đã quá đủ rồi, cũng mệt mỏi rồi.