Chương 54

"Nghỉ ngơi tại chỗ, ta đến phía trước xem sao."

Ngu Quy Vãn lộn người xuống ngựa, thoăn thoắt như bóng ma leo lên dốc cao, rút ống nhòm quan sát tình hình phía đối diện. Người bị treo ngược là một gã béo, cổ bị chém một nhát, mặt trắng bệch, hai mắt mở to tràn đầy kinh hãi. Xem ra là do mất máu mà chết, thi thể đung đưa theo gió lạnh.

Lũ sơn phỉ nấp sau vách đá cầm đao lùa một đám người đang ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất vào góc, hung thần ác sát không biết đang chửi rủa điều gì. Trong đó có một tên sơn phỉ dùng sào tre giương một lá cờ màu vàng viền đỏ, trên đó viết một chữ "Hổ" nguệch ngoạc. Ta nhớ tới hôm đó bọn sơn phỉ bị ta xử lý từng nói chúng là người của Hổ Trại. Bọn chúng bây giờ là muốn trả thù?

Ta cất ống nhòm, quay lại nói rõ tình hình cho mọi người.

Tiền Đại cau mày, hỏi làm sao qua được đây?

"Ngư sư phụ, người nói xem phải làm sao, chúng tôi nghe theo người." Một tên gia đinh gan dạ lên tiếng.

Ta vung roi ngựa trong tay: “Ta thấy bọn chúng không ít, ít nhất cũng một hai trăm tên, chắc là toàn bộ xuất động rồi. Chúng ta chỉ có ba bốn chục người, đánh trực diện không có phần thắng."

"Vậy..."

Chưa đợi ta nói xong, lũ sơn phỉ bên kia đã tràn lêи đỉиɦ núi, vung đao múa súng la hét om sòm, gào to muốn báo thù cho huynh đệ, hôm nay ai cũng đừng hòng qua khỏi núi Diêm La.

Đại đương gia của Hổ Trại múa đao lớn gầm lên: "Huynh đệ! Gϊếŧ cho ta! Cướp! Gϊếŧ! Không chừa một ai!"

"Ồ hố! Gϊếŧ a--"

"Sư phụ, không xong rồi, sơn phỉ sắp xông tới!" Liễu Cô lo lắng nói.

Những người khác sợ hãi bỏ chạy tán loạn, ngay cả hàng hóa cũng không cần, chỉ có đội xe của Tiền gia còn giữ được bình tĩnh. Tiền Đại, Tiền Nhị chỉ huy phu xe quay đầu xe lại, đám gia đinh cầm vũ khí chắn phía trước.

Ta kéo khăn che mặt xuống, liếʍ môi khô nứt. Ban đầu ta định lặng lẽ vòng ra sau núi trước tiên gϊếŧ tên thủ lĩnh kia, bây giờ xem ra không cần nữa rồi.

Ta rút một mũi tên từ ống tên lên dây cung. Đây là mua ở tiệm rèn trong huyện thành trước khi khởi hành, gϊếŧ mấy tên sơn tặc này thôi, còn chưa cần dùng đến mũi tên thép đi kèm với cây cung lớn.

Lá cờ có chữ "Hổ" bên phía sơn phỉ thật chướng mắt, bị ta một mũi tên bắn rụng xuống, chọc tức tên đại đương gia mặt sẹo kia chửi ầm lên, dùng đao lớn chẻ đôi mũi tên bắn tới lần nữa, ánh mắt âm ngoan khóa chặt người bắn tên.

Ta thoáng kinh ngạc, tên mặt sẹo này vậy mà có thể né được, xem ra ta đã xem thường hắn.

Đối phương đã áp sát, ta nhanh chóng cất cung lớn, rút đoản đao sau lưng ra, xoay một vòng trên cổ tay, với sức bật kinh người xông lên. Tiếng va chạm của binh khí lạnh lẽo khiến người ta kinh hãi.

Tên mặt sẹo bị chấn động đến mức cánh tay tê dại, lùi lại mấy bước mới giữ vững được thân hình cường tráng. Hắn lắc đầu, dường như không thể tin được, từ khi lập trại đến nay hắn chưa từng gặp phải đối thủ nào, Diêm La Nương cái con đàn bà thối tha kia nếu không phải giở trò bỉ ổi thì cũng không thắng được hắn.

"Chính là ngươi đã gϊếŧ bốn năm chục huynh đệ của ta?" Tên mặt sẹo nhìn chằm chằm vào ta, hận không thể xé xác ta ngay tại chỗ.

Ta chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng, nhìn tên mặt sẹo như nhìn người chết. Ta không trả lời mà xoay đoản đao một vòng, như cơn lốc lại xông lên, lưỡi đao sắc bén lướt qua cổ tên mặt sẹo, để lại một vết máu.