Tên tiểu đầu mục có sống mũi khoằm, mắt chuột, vẻ mặt gian xảo khó ưa, trừng mắt quát: “Im miệng!”
Bọn chúng đều là người của Hổ Trại, Sơn Lang Trại và Sơn Báo Trại tháng trước bị Diêm La Nương đánh cho sợ, rúc trong hang không dám ra, còn có tên khỉ già háo sắc của Hồ Ly Trại, muốn Diêm La Nương làm áp trại phu nhân, nên cứ nghe lời mụ đàn bà đó, hừ! Đều là đồ hèn nhát, bọn chúng sợ Diêm La Nương, Hổ Trại bọn họ mới không sợ, con mồi béo bở hôm nay nhất định là của Hổ Trại.
Ngư Quy Vãn và Liễu Cô lặng lẽ đi vòng ra sau lưng đám sơn phỉ nấp kín, mười hai con sói hoang cường tráng cũng nhe nanh vuốt sắc nhọn trong bóng tối, chúng đã được Ngư Quy Vãn huấn luyện, biết cách né tránh mũi tên bắn tới, chờ thời cơ lao lên, cắn vào cổ mấy tên sơn phỉ rồi lôi ra phía sau, lắc mạnh vài cái là tắt thở.
Bốn năm mươi tên sơn phỉ lập tức hỗn loạn, kinh hãi kêu lên: “Sao lại có sói! A a a——”
Vυ"t!
Viên đá bắn ra từ ná cao su trúng vào mắt trái của tên tiểu đầu mục, lúc hắn ta đau đớn lăn lộn trên đất thì sói hoang lại lao lên cắn thêm mấy cái, chúng được huấn luyện bài bản, phối hợp ăn ý chuyên nghiệp hơn đám sơn phỉ này nhiều, mùi máu chỉ càng kí©h thí©ɧ thú tính của chúng, sơn phỉ trở thành con mồi béo bở trong bẫy rập của chúng, bị Ngư Quy Vãn thổi còi hiệu lệnh săn đuổi hết lần này đến lần khác.
Tay Liễu Cô bắn ná cao su run run, không phải vì sợ, mà vì phấn khích, nàng lại bắn trúng rồi!
Ngư Quy Vãn cũng rút dao găm ra, chiêu thức của nàng không hề hoa mỹ, nhưng lại rất chí mạng, đám sơn phỉ này so với bọn cướp Đông Liêu còn kém xa, võ nghệ mèo cào cũng dám đi cướp bóc.
Nàng nhảy lên, hai chân kẹp chặt cổ một tên sơn phỉ, dùng sức vặn một cái, trực tiếp siết cổ tên sơn phỉ ngã lăn ra đất, con dao găm đã lâu không thấy máu đâm vào rồi rút ra, máu tươi phun ra, tên lâu la vừa nói đoàn xe là con mồi béo bở kia ôm chặt cổ bị đâm thủng một lỗ máu, chết không nhắm mắt.
Ngư Quy Vãn chống một tay xuống đất, lăn sang một bên, né tránh đòn tấn công của thanh đao lớn từ phía sau, xoay người đạp một cái, tên sơn phỉ đánh lén bị nàng đá bay ra ngoài, đập vào tảng đá rồi hộc máu chết.
Lúc đến đây nàng đã quan sát rồi, gần đây chỉ có một nhóm sơn phỉ này, ban đầu nàng định bắt một tên về hỏi chuyện, để những tên còn lại về báo cho trại chủ của bọn chúng, hai bên đàm phán, nhưng sau khi ra tay nàng lại thay đổi ý định, tốn sức làm gì, cứ gϊếŧ sạch, chặt đầu treo lên trước xe làm cờ hiệu, ai dám chặn đường, đó chính là kết cục.
Không biết vị sát thần này từ đâu xuất hiện, đám sơn phỉ còn sống đều sợ vỡ mật, ném đao quỳ xuống đất cầu xin tha mạng: “Đại hiệp tha mạng! Gia gia tha mạng!”
Ngư Quy Vãn kéo tấm vải che đầu xuống, lộ ra gương mặt sắc sảo đầy sát khí, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, chân đạp lên xác tên tiểu đầu mục, khinh thường nói: “Ta không có đứa cháu vô dụng như các ngươi, nói, các ngươi là người của trại nào, trại chủ tên gì, tổng cộng bao nhiêu người.”
Tên lâu la không dám giấu diếm, kể hết mọi chuyện.
Ngư Quy Vãn hài lòng gật đầu, ném cho bọn chúng một sợi dây thừng, ra lệnh cho bọn chúng tự trói mình lại thành một xâu.