“Năm trại lớn? Thủ lĩnh đều là những người như thế nào.”
“Chuyện này thì không ai rõ, có người nói là tàn binh bại tướng của triều trước tụ tập lại, cũng có người nói là cường đạo giang hồ chiếm núi làm vua, đủ loại, quan phủ còn không biết, huống chi là chúng tôi. Tuy nhiên, nghe nói trong năm trại lớn có một nữ thổ phỉ, người ta gọi là Diêm La Nương, gặp nàng ta còn hơn gặp bốn trại còn lại, nàng ta chỉ cần hàng, không cần người.”
Ngày thứ ba đoàn người đến Diêm La Sơn, những ngọn núi đá xám xịt, trọc lóc, trải dài hàng dặm, vượt qua vô số ngọn núi này mới đến được Biên Quan, ở đó có một bức tường thành bằng đá tự nhiên cao chót vót, là đường biên giới giữa Đại Vĩnh triều và các bộ lạc du mục, chỉ có một cửa khẩu ra vào, đó chính là Biên Quan, thương đội có thể dựa vào giấy thông quan của quan phủ để ra khỏi cửa khẩu buôn bán với các bộ lạc du mục.
Mà đoạn đường núi từ Diêm La Sơn đến trấn Biên Quan là nguy hiểm nhất, Ngư Quy Vãn quan sát xung quanh, đoạn đường hai bên là sườn núi như thế này rất dễ bị mai phục, nàng ra lệnh cho đoàn người dừng lại ở đầu đường: “Ta đi dò đường trước, các ngươi ở lại đây, chú ý cảnh giác.”
Tiền Đại và Tiền Nhị đều rất lo lắng, trơ mắt nhìn Ngư Quy Vãn lấy từ trong ba lô lớn phía sau ra một cái móc câu kỳ quái, xoay vài vòng rồi ném lên tảng đá bên cạnh, dùng sức kéo vài cái xác định móc được rồi mới mượn lực leo lên sườn đồi, nàng di chuyển nhanh đến mức khiến người ta chóng mặt, chưa kịp để mọi người phản ứng nàng đã biến mất sau ngọn núi.
Nàng cúi thấp người nấp sau một tảng đá, lấy kính viễn vọng ra, quả nhiên trên ngọn núi phía trước cách đó một đoạn đường thấy cả hàng người đang mai phục, ước chừng bốn năm mươi người. Ngài cả ở đây cũng có mai phục, vào sâu trong núi còn không biết có bao nhiêu nhóm người nữa, mười xe hàng chia nhỏ ra cũng không đủ, khó trách tiêu cục không ai dám nhận đơn hàng này, rõ ràng là đi dễ khó về.
Thu kính viễn vọng lại, nàng quay trở lại đường cũ, kể lại tình hình cho những người khác nghe, bàn bạc đối sách.
Tiền Đại và Tiền Nhị đều lo lắng như kiến bò chảo nóng, tức giận dậm chân nói: “Đám sát nhânnày, chúng ta làm sao qua được đây!”
Nếu không phải Ngư sư phụ đi dò đường trước, bây giờ bọn họ chắc chắn đã giao chiến với sơn phỉ rồi, đối phương đông người như vậy, bọn họ đánh không lại, các gia đinh nghĩ đến đã thấy sợ hãi, người nào người nấy nhao nhao lên kế, người thì bảo đi đường vòng, người thì bảo thừa lúc trời tối lén lút mò qua, nhưng không có cách nào khả thi.
Ngư Quy Vãn lại không hề vội vàng, lúc ra đi nàng đã mang theo bầy sói, ba ngày nay chúng luôn đi theo không xa không gần, trong đoàn người chỉ có Trình bá và Liễu Cô biết.
Chờ những người khác nói xong, nàng cũng vừa ăn xong lương khô trong tay, ngẩng đầu uống một ngụm nước, lau miệng bằng tay áo, nói: “Ta đi bắt một tên sống về, hỏi rõ đám lính tiên phong này là người của ai.”
Trình bá và Liễu Cô chen lên từ phía sau, muốn đi cùng nàng.
“Liễu Cô đi theo, Trình bá ở lại.”
.
Đám sơn phỉ mai phục phía trước thấy đoàn xe mãi không vào núi, có mấy tên nóng nảy không chờ được nữa, chửi ầm lên: “Mẹ kiếp, chịu nạn đói suốt nửa năm, khó khăn lắm mới đến đầu dê béo, kết quả dê béo không vào chuồng, ông đây nằm đến tê cả chân rồi, còn đợi cái gì nữa, xông ra gϊếŧ sạch, cướp hàng về trại chia nhau!”