- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Cổ Đại
- Nữ Quốc Công
- Chương 46
Nữ Quốc Công
Chương 46
Hai ngày đầu trên đường đều bình an, buổi tối cũng có thể tìm được nơi có người ở để nghỉ chân, đến ngày thứ ba hai bên đường quan đạo bắt đầu hoang vu, những quán trà, quán rượu gặp phải đều đổ nát, không còn ai, còn gặp hai lần nạn dân hai mắt sáng quắc muốn cướp đồ, may mà đoàn người đông, những nạn dân đó chỉ có bảy tám người, lại đói đến không còn sức lực, bị gia đinh cầm đao quát tháo một trận liền không dám đi theo nữa. Tiền Đại thở dài nói những người này đều đến từ phía Nam, hai ba tháng nay liên tục không ngừng.
“Sở Châu không yên bình, phía Nam cũng chẳng khá hơn, triều đình cũng không quản, nghe nói Thái tử và Đại hoàng tử tranh đấu gay gắt, đám quan lại thì bận rộn chọn phe phái, hừ, nào có tâm trí quản sống chết của dân đen chúng ta.” Một gia đinh chia sẻ tin tức mình nghe được cho mọi người, nói rất chắc chắn, khiến người ta khó mà không tin.
Sở Châu cách xa Thịnh Đô, ngấm ngầm bàn tán vài câu về việc tranh đấu hoàng gia, quan lại triều đình cũng không sao, trong quán trà còn có người ngày ngày lấy những tin đồn này làm chuyện kể cho người khác nghe nữa.
Các gia đinh nói qua nói lại, càng nói càng xa vời, nói xong chuyện Thái tử và Đại hoàng tử, lại nói đến chuyện mấy tháng trước, đại thần nhất phẩm hai triều Tùy Khiêm An cấu kết với hoàng tộc Đông Liêu, thông đồng bán nước, Thiên tử nổi giận, nam đinh nhà họ Tùy đều bị chém đầu, nữ quyến bị đày đến Hàn Địa. Hàn Địa nằm ở cực Bắc của Đại Vĩnh, quanh năm băng tuyết phủ kín, lạnh lẽo vô cùng, thông thường gia quyến của phạm quan đều bị đày đến đó, Ngư Quy Vãn nghe nói muốn đến Hàn Địa phải đi qua Sở Châu thì ánh mắt chợt lóe lên.
Trong tay Tiền Đại có một tấm bản đồ đường đi buôn bán, khi đoàn người dừng lại nghỉ ngơi, ông ta lấy ra bàn bạc với Ngư Quy Vãn về con đường phía trước nên đi như thế nào, chỉ vào nơi có đánh dấu trên bản đồ nói: “Nơi này gọi là Diêm La Sơn, đường đi hiểm trở, sơn phỉ thường mai phục thương đội ở gần đây, trước khi tuyết rơi chúng tôi đã đi qua bốn năm lần, đều là Dương tổng tiêu đầu của tiêu cục dẫn đội, tuy có chút nguy hiểm nhưng cũng bình an vô sự, chỉ là… Dương tổng tiêu đầu sau đó hộ tống hàng hóa cho một thương hành khác, ở ngoài quan ải bị người Đông Liêu gϊếŧ chết, bây giờ tiêu cục không có ai võ nghệ cao hơn ông ta, cho nên hàng hóa đến Biên Quan đều không ai dám nhận.”
Ngư Quy Vãn nhìn tấm bản đồ phẳng thô sơ này không hiểu gì, nàng bảo Tiền Đại kể chi tiết về đoạn đường núi này và địa hình xung quanh, lại hỏi về những sơn phỉ thường trú ở đây là ai, thủ lĩnh là ai, ước chừng bao nhiêu người, võ nghệ như thế nào.
“Ổ nhỏ thì vô số kể, cơ bản đều là dân làng gần đó không sống nổi lên núi làm phỉ, cầm theo đao chặt củi, cuốc, gậy gộc các loại, bọn họ gan nhỏ, sẽ không cướp thương đội có gia đinh, tiêu sư hộ tống, khi chặn đường cũng ít khi làm người ta bị thương, cho vài đồng tiền là có thể đuổi đi. Khó đối phó nhất là năm trại lớn trên Diêm La Sơn, đây đều là những sơn đại vương có máu mặt, trong tay không ít mạng người, quan phủ đã từng phái binh đi tiêu diệt, nhưng vô dụng, đám người này trốn vào sâu trong núi, chẳng làm sao cả, qua một thời gian lại ra cướp bóc thương đội, cướp sạch hàng hóa, phụ nữ.”
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Cổ Đại
- Nữ Quốc Công
- Chương 46