Thịt là thú rừng săn được mấy hôm nay, rượu mua từ huyện thành. Hôm trước,Ngu Quy Vãn dẫn người vào thành mua đồ, vác về hai vò rượu cao lương, chính là để chuẩn bị cho hôm nay.
Hai tên lý dịch, một tên họ Cao, vì bàn chân to hơn người thường nên có biệt danh là Cao Đại Chân. Dân làng quen biết hắn chỉ dám gọi sau lưng, trước mặt thì không dám. Bọn bạn xấu của hắn thì gọi là Cao Chân. Tên lý dịch còn lại tên là Liễu Đông, tướng mạo thô kệch, giọng nói như chuông đồng, nghe hắn nói chuyện tai ong ong cả lên.
Lần trước nhận hối lộ ở Nam Bách Xá Trang, hai tên này về cũng không hé răng. Lần này nhiệm vụ vốn không phải của họ, là đổi với người khác.
Nam Bách Xá Trang cách huyện thành xa, lại toàn đường núi, khó tránh khỏi bị trộm cướp chặn đường, người khác không muốn làm cái việc khổ sở này, nhưng họ thì bằng lòng. Không phải sao, không chỉ có hối lộ mà còn có rượu thịt nữa.
Vài chén rượu vào bụng, bọn chúng bắt đầu khoác vai bá cổ vớiNgu Quy Vãn, xưng huynh gọi đệ, lè nhè nói: "Ợ... Huynh đệ, ngươi biết điều đấy. Sau này có việc gì cần ca ca giúp đỡ cứ việc mở lời, huynh đệ bọn ta ở nha môn cũng có chút mặt mũi, xử lý vài tên nhà quê không nghe lời chẳng là việc gì."
Ngu Quy Vãn suốt buổi cười hề hề cụng ly với chúng, miệng thì đáp ứng, trong lòng lại tính toán chuyện khác.
Một bữa rượu tàn, Cao Chân vỗ ngực đảm bảo chức Lý Chính chắc chắn là của cô, còn tiết lộ thêm một chút tin tức khác: "Lũ Đông Liêu kia thật không phải thứ tốt lành gì, cướp thì cướp thôi đi, còn đốt nhiều làng mạc như vậy. Các đại nhân ở trên đang đau đầu vì chuyện này. Cho dù dân làng không tiến cử, cũng phải chọn người trong làng để quản lý, nha môn nào rảnh mà cử nhiều người như vậy chứ. Hơn nữa bây giờ cũng chẳng ai muốn đi, ai biết được ngày nào lũ Đông Liêu lại đánh tới, trốn trong huyện thành còn giữ được mạng. Huynh đệ à, ngươi cứ yên tâm, chuyện này ta về sẽ nói với cấp trên, chắc chắn sẽ thành."
"Đa tạ hai vị quan gia." Cô nâng chén rượu, chuốc cho hai tên này say bí tỉ rồi mới bảo Đồng Hán đưa lên ngựa.
Cao Chân nói sau này có thể còn có người tị nạn được đưa đến, không chỉ Thứ Châu bị thiên tai, phía nam từ năm ngoái đã bắt đầu bị lũ lụt, dân chúng ly tán đều chen chúc vào Thịnh Đô. Triều đình sợ xảy ra loạn lạc, liền đưa người tị nạn đến Bắc Cảnh. Cửu Vương gia trấn thủ Thứ Châu hạ lệnh nhất định phải an trí người tị nạn cho tốt.
Thật đúng là một câu nói của cấp trên, cấp dưới chạy gãy chân.
Tiễn hai tên say rượu đi,Ngu Quy Vãn đi xem nhóm người tị nạn hôm nay, số lượng không ít, đều đến từ phía nam. Nạn đói và giá rét khiến họ như những xác sống biết đi, ánh mắt đờ đẫn, không biết mình lại bị đuổi đến nơi nào.
Cát đại nương dẫn mấy phụ nữ bưng vào hai thùng cháo cao lương nóng hổi. Mùi thơm của thức ăn khiến những khuôn mặt tê dại của người tị nạn có chút động đậy, ánh mắt dõi theo thùng cháo di chuyển. Không biết ai xông lên trước, những người khác cũng bắt đầu chen lấn xô đẩy, muốn tranh giành.
Những phụ nữ đã chuẩn bị sẵn vung gậy gỗ to bằng miệng bát quát nạt người tị nạn lui lại, xếp hàng. Chẳng ai nghe, ồn ào náo động sắp sửa giật đồ.
Vυ"t!
Một viên đá nhỏ bằng ngón tay cái bắn trúng cổ tay một người tị nạn. Hắn ta lập tức ôm tay kêu la thảm thiết.