Chương 31

Ánh mắt ta lướt qua những người dân làng, cau mày.

Ấu Nhi quan sát sự thay đổi trong biểu cảm của ta, tiếp tục nói: "Giữ họ lại cũng không ảnh hưởng gì, cho họ một bài học là được rồi. Chắc chắn sau này họ không dám trộm cắp nữa."

"Có một thì sẽ có hai. Cả một đường chạy nạn đến đây cũng không mài mòn được cái tính xấu của họ. Bài học không đau không ngứa thì có tác dụng gì chứ." Ta huýt sáo, gọi bầy sói hoang đang no nê nằm nghỉ trong rừng ra.

Biết không có lệnh của ta, bầy sói hoang sẽ không chủ động tấn công người, nhưng Ấu Nhi vẫn sợ hãi theo bản năng. Nàng không bao giờ quên được cảnh mình bị sói hoang kéo ra từ đống tuyết. Hai chân nàng mềm nhũn, theo bản năng nắm lấy cánh tay ta làm điểm tựa mới không ngã xuống.

Trong lòng ta thoáng qua một tia khác lạ, rồi nhanh chóng biến mất. Ta không rút tay về, chỉ cúi đầu nhìn người con gái yếu đuối như sắp ngã này, giọng nói lạnh lùng: "Cô muốn ta giữ người lại, được, chỉ cần cô có thể khiến họ nghe lời, không gây rối, không để ta thấy phiền, ta sẽ giữ. Nếu cô làm không được, không chỉ bọn họ, ngay cả cô và mẫu thân cũng phải rời khỏi đây. Ta không nuôi kẻ vô dụng."

Kẻ vô dụng, bỏ đi.

Ấu Nhi cắn môi, nhắm mắt lại, giấu đi giọt nước mắt, lùi lại hai bước hành lễ với ta: "Nếu ta làm được, mong cô cho phép hai mẹ con ta ở lại đây."

Ta nhìn nàng sâu một cái: "Được."

Giao người cho Ấu Nhi xong, ta không quan tâm đến chuyện này nữa. Trong mắt ta, đó chỉ là ba tên vô lại, gϊếŧ thì gϊếŧ, xác cho sói hoang làm bữa khuya, lại dọa nạt dân làng không được nói ra ngoài. Nếu quan phủ hỏi thì cứ nói họ vào núi bị dã thú ăn thịt. Thời đại này không có dấu vân tay, cũng không có ADN, có thể điều tra ra cái gì chứ? Hơn nữa quan phủ ngay cả bọn thổ phỉ vào làng cướp bóc cũng không bắt được, một lũ bất tài, muốn bắt ta? Mơ giữa ban ngày.

Dân làng tụ tập ở cửa dần dần giải tán. Dì Liêu lề mề đến bên cạnh sư phụ mình ngồi xuống: "Sư phụ, thật sự muốn đuổi tỷ Ấu Nhi đi sao?" Cô bé cúi đầu, dùng sức kéo áo bông của mình: "Không đuổi họ đi được không? Tỷ Ấu Nhi xinh đẹp như vậy, lại biết chữ, con gái nhà địa chủ cũng không bằng tỷ ấy, để họ ở lại đây không được sao?"

Ta đưa tay chọc vào búi tóc tròn tròn trên đầu cô bé: "Nhiều chuyện, đi luyện tập đi."

Dì Liêu ôm lấy búi tóc bị chọc lệch, chu môi chạy ra sân bắt đầu bài tập thường ngày. Sư phụ rất nghiêm khắc với cô bé. Ngoài cưỡi ngựa bắn cung, cô bé còn phải học rất nhiều thứ. Học không tốt thì không được ăn cơm. Cùng luyện tập với cô bé còn có mấy người nữa, ngày nào cũng tập võ ở trong sân, sư phụ cũng sẽ dẫn họ vào rừng luyện tập leo trèo. Dì Liêu bây giờ đã có thể leo cây như khỉ rồi.

Ta ở lại đại viện một lúc, dặn dò dì Liêu luyện tập cho tốt, không được lười biếng, rồi mới đi dạo đến căn nhà đang được sửa chữa. Ta không vào trong, chỉ đút tay đứng ngoài cửa. Dân làng đi ngang qua thấy ta đều như gặp ma, sợ hãi bỏ chạy. Ba tên vô lại bị đại ca Tống đưa vào cũng ngoan ngoãn làm việc, không ai dám chống đối, dường như đều bị dọa cho mất mật.

Muốn những dân làng này nghe lời cũng không khó. Dù vô lại đến đâu cũng là dân thường, xuất thân nông dân, so với bọn thổ phỉ gϊếŧ người không gáy mắt thì kém xa. Bọn chúng chỉ là quen lười biếng, muốn ăn mà không muốn làm việc nên mới đi ăn trộm. Hù dọa vài câu là ngoan ngoãn. Ấu Nhi ở kinh thành thường thay mẫu thân quản giáo đám gia nô láo xược, việc này nàng rất quen thuộc. Nhưng nàng biết ta muốn thấy không chỉ có vậy. Nàng không thể làm việc nặng như dì Cát và những người khác, cũng không biết bắn cung săn bắn như dì Liêu hay Miêu Nương, trong mắt ta nàng là kẻ vô dụng, không có ích, chỉ tốn cơm gạo, lại còn kéo theo một người mẹ yếu ớt. Nếu không thể để ta thấy giá trị lớn hơn của nàng, nàng và mẫu thân sớm muộn gì cũng sẽ bị đuổi đi.