Chương 30

Bên ngoài có tiếng người nói chuyện, bà đi ra ngoài: “Đồng Hán, muộn thế này rồi, ai đấy?”

“Hai đứa con gái nhà đằng trước, đói đến mức không còn sức nữa.” Đồng Hán thở dài, quay lại nói với bà: “Cũng thật đáng thương, lấy chút đồ ăn cho chúng nó đi.” Hai đứa nhỏ này trạc tuổi con gái Mao Nha nhà hắn.

“Ừ, ta đi lấy ngay đây.”

Xuân thẩm xoay người vào nhà, lấy mấy củ khoai lang dại, nhìn đĩa mộc nhĩ xào mỡ còn nguyên trên bàn, cắn răng, vẫn gắp ra một bát nhỏ cho hai đứa bé gầy yếu ngoài cửa. Có lẽ là đói quá rồi, bàn tay gầy đen bẩn thỉu túm lấy mộc nhĩ nhét vào miệng, ăn ngấu nghiến như thể sợ Xuân thẩm sẽ giật lại vậy.

Những người được đưa đến đây đều trắng tay, quan phủ cũng chẳng phát lương thực. Cho dù muốn canh tác cũng phải đợi sang xuân, bây giờ ăn gì, uống gì đây? Chẳng phải là phải đi xin nhà khác sao? Nhưng gạo của ai nhà người ta lại từ trên trời rơi xuống? Ai cũng lo thân mình chưa no, lấy đâu ra mà bố thí cho người khác.

Thấy xin xỏ không được, đám du côn lười biếng liền nổi lên ý đồ xấu. Nửa đêm lẻn vào nhà người ta ăn trộm. Mấy ngôi làng khác đã xảy ra vài vụ như vậy rồi. Nam Bá Xá Trang cũng có, nhà bị trộm chính là nhà thẩm Xuân.

Tối hôm đó, thẩm Xuân cho hai đứa con gái ăn, bọn chúng nhìn thấy thèm nhỏ dãi, cũng đến xin xỏ. Bọn chúng trông lêu lổng, rõ ràng không phải người tử tế, bị đại ca Tống đuổi đi. Bọn chúng tưởng ban ngày đại ca Tống không có nhà, thẩm Xuân chỉ có một mình với con gái nhỏ, không làm gì được nên đã lẻn vào định ăn trộm, kết quả bị bắt quả tang, trói tay trói chân, hôm sau bị giải đến đại viện để ta xử lý.

Đại ca Tống đã gần ba mươi tuổi, lúc này đứng trước mặt ta xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, mặt đỏ bừng. Ta đã sớm cảnh cáo không được tự ý cho những người này ăn, muốn ăn thì phải lao động. Chính lòng trắc ẩn nhất thời của hắn mới rước họa vào thân.

Tưởng không có ai đến đại viện xin ăn sao? Chẳng qua là đều bị dì Liêu cầm gậy đuổi đi hết rồi.

Mặt đất tuyết tan, nước bẩn đen ngòm ngập cả người ba tên mặc áo bông rách rưới, chúng run cầm cập, môi tím tái, không nói nên lời. Dân làng đứng xung quanh xem cũng co rúm lại thành một đoàn, lạnh lẽo, đói khát, sợ hãi đã biến họ thành chim sợ cành cong.

Ta không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn ba tên dưới đất. Ta ghét nhất những kẻ phá hoại sự yên bình. Trước đây ở căn cứ cũng vậy, luôn có vài tên cứng đầu gây rối, ta chẳng muốn phí lời với bọn chúng, cứ gϊếŧ quách cho xong, vĩnh viễn trừ hậu họa.

Sát ý trong mắt ta không hề che giấu, dân làng có mặt không ai dám ho he. Dì Cát và những người khác cũng im lặng. Ở đây ta nói gì thì là vậy, ta muốn giữ người thì giữ, nếu không muốn giữ…

Ấu Nhi đi cùng những người khác ra xem tình hình. Ban đầu nàng cũng không định nói gì, nhưng thấy ta thật sự muốn gϊếŧ người, nàng cũng sốt ruột. Không phải vì đồng cảm với ba tên dưới đất, mà là gϊếŧ người sẽ dễ dàng gây sự chú ý của quan phủ. Nếu bị điều tra, khó tránh khỏi liên lụy đến nàng và mẫu thân.

Qua những ngày tiếp xúc và quan sát, nàng phát hiện ta không phải người lỗ mãng, chỉ là không hiểu sao sát tâm của ta lại nặng như vậy.

Ổn định lại tinh thần, bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này. Nàng cắn răng đi đến bên cạnh ta, nhỏ giọng nói: "Họ không phải là thổ phỉ Đông Liêu, không thể nói gϊếŧ là gϊếŧ. Sau này quan phủ truy cứu sẽ rất phiền phức. Nhiều dân làng nhìn thấy như vậy, đều là nhân chứng, cô sẽ bị bắt vào tù đấy."