Xương có thịt được bỏ vào nồi hầm cùng với nấm mộc nhĩ khô đã ngâm nở, lửa trong lò cháy rất to. Mấy phụ nhân bận rộn trước sau bên bếp, nhào bột, làm bánh, mùi thơm bay khắp nhà. Bọn trẻ chen chúc ở cửa bếp hỏi khi nào thì được ăn cơm, chúng cũng không nói mình muốn ăn, chỉ nói Cô cô đói rồi.
Bà lão giúp nhóm lửa giơ cây kẹp lửa lên dọa chúng, nói giọng khó chịu: “Rõ ràng là chúng mày thèm ăn.”
Đám nhóc thấy tam nãi nãi giận, liền cười hì hì chạy ào ra ngoài, chui vào nhà tây leo lên giường đất quấn lấy Đỗ thị kể chuyện cho chúng nghe.
Vết thương trên lưng Đỗ thị đã khỏi, hai mẹ con đều không biết làm việc nặng, nhưng cũng không ngồi không ăn cơm chùa. Họ vá víu quần áo, chăm sóc những đứa trẻ nhỏ hơn, cũng thường kể chuyện cho bọn trẻ nghe.
Ta đang ở nhà đông thay quần áo. Bộ da gấu mặc bên ngoài dính máu, hơi khó ngửi. Ta dùng khăn lau lau, nhưng vẫn không hết được.
Cốc cốc cốc...
Có người gõ cửa, rất đều đặn.
Không phải A Cô, nha đầu hổ báo này lúc nào cũng hùng hổ, gõ cửa như thể đang đập cửa ầm ầm.
Ta khoác áo bông mở cửa, bên ngoài là Ấu Nhi, ta nhìn nàng với vẻ nghi hoặc.
“Làm cho người hai đôi tất bông.” Ấu Nhi đưa đồ trên tay cho ta. Hôm đó nàng thấy tất của ta bị rách một lỗ, lại hơi cũ, liền vội vàng làm hai đôi, không chắc ta có thích hay không, do dự hồi lâu mới dám đưa tới.
Ta nhìn đôi tất bông trên tay nàng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, tinh xảo, nhướng mày, không hề khách sáo nhận lấy.
Hai mẹ con Ấu Nhi tay trói gà không chặt, ngay cả nhóm lửa nấu cơm cũng không biết, chỉ có thể làm những việc nhẹ nhàng. Không đuổi hai mẹ con ra ngoài sống riêng đã là do chút lòng thương hại ít ỏi còn sót lại của ta đang quấy phá. Nơi này không phải là mạt thế, không có thây ma gϊếŧ mãi không hết, hai mẹ con này cũng không đến nỗi trở thành gánh nặng. Hơn nữa ta nghe Cát đại nương nói Ấu Nhi đã đưa ra một kế sách, giải quyết vấn đề hộ tịch cho ta. Đây là một người thông minh, biết đâu sau này còn có chỗ dùng đến, cứ giữ lại đã.
Hôm nay trên núi ta lại đào được một hang sóc, bên trong toàn là hạt dẻ, vừa hay hầm chung với gà rừng thành món gà hầm hạt dẻ. Thịt gà rừng thơm ngon, hạt dẻ bùi béo. Ta trước tiên ăn một bát lớn cơm chan canh, gặm hết hai cái đùi gà mới bắt đầu ăn cơm. Không phải gạo trắng tinh khiết, bên trong có lẫn gạo kê, trộn với canh gà ăn cũng rất ngon.
Những người khác ăn bánh làm từ bột ngô, không nỡ dùng toàn bột ngô, có thêm cám, ăn hơi sạn, nhưng đối với những người nghèo khổ trước đây chỉ biết ăn cám rau sống qua ngày thì đây đã là đồ tốt khó có được. Huống hồ còn có xương to có thịt, nấm mộc nhĩ khô hầm nhừ, ai mà không thèm? Trong nhà chỉ còn lại tiếng nhai chóp chép.
Nhà Xuân thẩm cũng bay ra mùi thơm của thức ăn. Than hồng cháy rực xua tan cái lạnh, trong nhà rất ấm áp. Xuân thẩm bê thức ăn đã làm xong vào nhà, nhà bà không nỡ ngày nào cũng ăn thịt, hôm nay ăn mộc nhĩ xào mỡ. Trên thân cây lớn trong rừng sâu có rất nhiều mộc nhĩ, giật đại cũng được một túi to. Mỡ là mỡ heo được luyện ra từ con lợn rừng săn được mấy hôm trước, mỗi người lên núi được chia một bát nhỏ, xào rau bỏ vào một chút rất thơm. Thêm mấy củ khoai lang dại luộc nữa là một bữa cơm rất ngon.