Cát đại nương bảo A Cô ở lại trong sân đừng ra ngoài. Bà thấy có mấy lão già mắt gian mày chuột lảng vảng gần đó: “Nhìn kỹ vào, đừng để người ta lẻn vào trộm đồ.”
A Cô ưỡn ngực nhỏ: “Ai dám, ta đánh mù mắt hắn!”
Chiều tối, đội ngũ lên núi trở về với đầy ắp chiến lợi phẩm. Mỗi người trên vai đều vác theo gà rừng, thỏ rừng, trên xe trượt tuyết còn có hươu, nai, hoẵng. Bởi vì có bầy sói hỗ trợ, nên mỗi lần đều săn được không ít đồ tốt. Những người đàn ông đối với ta khâm phục đến mức ngũ thể đầu địa. Nếu không có ta, bọn họ cũng không dám lên núi.
Đồng Hán bây giờ là đầu lĩnh của mấy người đàn ông. Lúc mới tới đói đến gầy đen, bây giờ có thịt ăn, thể trạng cường tráng hơn nhiều. Ở quê nhà, hắn cũng sống bằng nghề đốn củi, sức lực lớn. Hắn cùng hai người đàn ông khác cũng khỏe mạnh không kém đẩy một đoạn thân cây to bằng miệng giếng xuống núi. Số gỗ còn lại tạm thời để ở đó, đợi ngày mai gọi thêm người lên kéo về.
Cát đại nương dẫn theo các phụ nhân dọn đồ. Những dân làng được an trí hôm qua chỉ dám trốn ở xa xa nhìn trộm. Mười hai con sói hung dữ cường tráng kia khiến người ta kinh hãi. Rốt cuộc mình đã vào cái chỗ quỷ quái gì thế này, những người này lại dám cùng sói làm bạn.
Những người không ăn cơm ở đại viện nhận phần thịt của mình rồi rời đi. Miếng thịt trên tay thật sự khiến những người đói đến hoa mắt chóng mặt thèm thuồng. Mấy kẻ có ý đồ xấu mạnh dạn tiến lên vài bước.
Đồng Hán trừng mắt nhìn, nhìn người nọ nói bằng giọng ồm ồm: “Làm gì đấy!”
Người nọ sợ đến run người, nuốt nước bọt, lủi thủi bỏ chạy.
Vợ của Đồng Hán tên là Xuân thẩm, vợ chồng còn có một đứa con gái hơn ba tuổi tên là Mao Nha, tên thật là Đồng Đồng. Cái tên này là do anh trai của Mao Nha đặt. Anh trai nàng từng học ở trường tư thục hai năm, nhưng bất hạnh là mấy tháng trước thổ phỉ vào làng cướp bóc, ba người anh trai của Mao Nha đều bị gϊếŧ.
Xuân thẩm hướng về bóng lưng người kia đang hoảng hốt chạy trốn mà khạc nhổ một cái: “Hôm nay đã thấy bọn họ lảng vảng gần đại viện, không có ý đồ tốt, nên để Cô nương đuổi hết bọn họ đi mới phải.”
“Hồi nữa nhắc nhở Cô nương một tiếng, không thể để những người này làm hại trang trại.”
Đồng Hán dẫn vợ con về nhà. Hắn cũng được phân một căn nhà, cách đại viện không xa. Bức tường cũ còn một nửa chưa đổ, nửa bên được sửa lại dùng ván gỗ dày chắc chắn.
Không có cưa lớn, để xẻ những tấm gỗ này đã tốn không ít công sức. Cuối cùng vẫn là Cô nương nghĩ ra cách, ở hai bên tấm gỗ đóng mỗi bên một hàng chêm, đóng sâu vào thì gỗ sẽ nứt ra theo thớ gỗ. Tách ra rồi dùng bào bào cho phẳng, chỗ nối lại làm mộng, khít chặt đến mức không lọt gió, lại không lo bị nứt nẻ, còn tốt hơn tường đất.
Không phải là không có ai nghĩ đến dùng gỗ làm tường, nhưng cây lớn đều mọc trong rừng sâu, nơi núi cao rừng rậm có mãnh thú, dân làng sợ lắm, không dám vào sâu bên trong, chỉ dám đốn củi ở vòng ngoài.
Bây giờ không sợ vào núi nữa, lại đúng lúc mùa đông, đất bị đóng băng, muốn đào đất làm tường đất cũng không được.
Nhưng nhà gỗ như vậy cũng rất tốt. Tuy không có giường đất, nhưng theo cách của Cô nương, ra bờ sông lấy đá cuội về nung nóng rồi trải ra, lại lót thêm một lớp thảm da thú dày, nằm trong đó cả đêm đều ấm áp, không hề lạnh.