Ấu Nhi lắc đầu, nàng làm vậy cũng là vì bản thân và mẫu thân mình.
Nạn dân mới tới được Cát đại nương sắp xếp chỗ ở. Những ngôi nhà đó còn chưa được tu sửa xong, cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tự tay bọn họ sửa sang. Buổi tối, Cát đại nương dẫn theo mấy phụ nhân đưa cho những nạn dân mới tới một ít lương thực thô. Bởi vì trước khi tới họ đã được phân chia hộ khẩu rõ ràng, người có gia đình, người độc thân... Cát đại nương cũng dựa theo danh sách mà nha dịch để lại mà phân phát đồ. Bọn họ vô cùng cảm kích Cát đại nương, nói sau này sẽ báo đáp vân vân.
Cát đại nương ngoài mặt cười ha ha đáp lại, nhưng trong lòng lại không coi những lời này là thật. Những người này mới tới cũng không biết phẩm hạnh thế nào, đừng có trà trộn vào kẻ vô lại là tốt rồi.
Việc tu sửa nhà cửa không ngừng nghỉ. Ngày hôm sau, ta liền dẫn người lên núi tiếp tục đốn củi. Những người khác cũng bận rộn với công việc của mình. Chỉ có những nạn dân mới tới ngồi trong căn nhà đổ nát bốn bề gió lùa với vẻ mặt sầu não. Có kẻ nhanh trí chạy đi tìm Cát đại nương, nói mình có thể giúp làm việc, chỉ cần cho một miếng cơm ăn là được.
Cát đại nương thấy bọn họ đói đến mặt vàng như nghệ, cũng không đành lòng, nhất là khi nhìn thấy mấy phụ nhân dắt theo con nhỏ, đứng trong gió rét với ánh mắt khát khao, bà thật sự không chịu nổi. Trước khi lên núi, ta đã dặn dò, nếu có người muốn làm việc thì đồng ý, nhưng chỉ cho những người này ăn bánh bao hấp, không có thịt.
“Vậy thì các ngươi theo ta.”
Cát đại nương dẫn những người muốn tìm việc làm đến một ngôi nhà đang được tu sửa. Đây là nhà của A Cô, bị cháy nghiêm trọng nhất, giờ mới sửa được một nửa. Mấy phụ nhân đang ngồi trên nền đất đầy mùn cưa bóc vỏ cây, A Tú cũng ở trong đó.
Con của nàng trước đó bị đói quá lâu, lại nhiễm lạnh, sốt cao liên tục. Sau khi vào trang, các lão nhân đều lắc đầu nói đứa nhỏ không sống được. Nàng khóc đến xé gan xé phổi, cuối cùng vẫn là ta bế đứa nhỏ đi, cũng không biết làm thế nào mà ngày hôm sau cơn sốt đã lui. A Tú quỳ xuống dập đầu ba cái thật mạnh với ta.
Nàng ra ngoài làm việc, để con lại ở nhà tây nhờ hai mẹ con Ấu Nhi chăm sóc. Ta đã định ra quy củ, có làm việc mới có cơm ăn. Hai mẹ con Ấu Nhi nhìn ra là người nhà giàu có sa cơ lỡ vận, làm sao biết làm những việc nặng nhọc này. A Tú liền chia một phần thịt của mình cho hai mẹ con, coi như cảm tạ bọn họ đã giúp mình trông con.
Làm những việc này không hề nhẹ nhàng, vừa cần sức lực vừa cần kỹ thuật. Những phụ nhân mới tới làm không nhanh, đến giữa trưa chỉ được phân hai cái bánh bao hấp trộn cám. Bọn họ cũng không để ý nhiều, ăn ngấu nghiến đến mức nghẹn cổ. Cát đại nương múc cho mỗi người nửa bát canh nấm mộc nhĩ khô, bên trên nổi váng mỡ.
Nấm mộc nhĩ khô là do những người đàn ông lên núi hái từ trên cây, cứng như đá, nhưng có còn hơn không. Ngâm nước nóng cho nở ra, hầm canh hoặc hầm thịt đều rất thơm.
Mấy phụ nhân liếʍ bát đến sạch bóng, khi Cát đại nương tới thu bát lại nhìn bà với ánh mắt tha thiết. Bọn họ đã lâu rồi không được ăn thịt, nhớ lại nửa bát canh vừa rồi vẫn không nhịn được nuốt nước bọt.
Chuyện có thịt ăn không thể giấu được, trừ phi ta cũng ngày nào cũng ăn bánh bao hấp, nếu không thì mùi thịt hầm sớm muộn gì cũng sẽ bay vào mũi người khác.