Trình bá lại lo lắng: “Chỉ sợ trong số người đến có kẻ thích gây chuyện, hoặc là lười biếng ăn hại, có ý đồ xấu. Trang trại chúng ta bây giờ đa phần là người già phụ nữ trẻ em, chỉ dựa vào mấy người Đồng Hán e là không đủ để trấn áp.”
“Ta sẽ khiến cho những người đến phải nghe lời. Đi thôi, về rồi nói sau.”
Ta mặc áo bông cũ không bắt mắt, đội mũ che tai, cúi đầu hai tay đút vào tay áo. Dáng vẻ cồng kềnh kia không nhìn ra điều gì khác thường, lại khiến Trình bá rùng mình một cái. Ông đã từng thấy bộ mặt đáng sợ của người này. Chỉ cần đôi mắt dài hẹp kia khẽ nâng lên liếc nhìn lạnh lùng, lưỡi dao trong tay sẽ lập tức đâm xuyên cổ họng mãnh thú. Giang hồ hơn nửa đời, Trình bá cũng chưa gặp qua người nào đáng sợ như Cô nương, lại còn là một nữ tử trẻ tuổi.
Mấy ngày sau, đám nạn dân tụ tập ngoài thành quả nhiên như Trình bá đã dò hỏi, bị an trí đến các thôn trang. Được phân đến trang Nam Bá Xá có hơn ba mươi người già trẻ lớn bé, do hai nha dịch cưỡi ngựa cao to dẫn tới. Vào làng mới phát hiện nơi này đã bị thiêu rụi đến mức không còn hình dáng ban đầu. Trong trang chỉ còn lại hơn hai mươi người già phụ nữ trẻ em, cùng mười mấy người chạy nạn từ nơi khác tới.
Mấy ngày nay ta vẫn luôn chú ý đến tin tức của huyện thành. Trước khi nha dịch dẫn nạn dân tới, ta đã lùa hết số ngựa đang nuôi dưỡng lên núi giấu đi. Có bầy sói trông coi, mãnh thú bình thường cũng không dám tới gần. Bẫy bên ngoài làng cũng được gỡ bỏ một vài cái. Chỉ cần nha dịch không rảnh rỗi sinh nông nổi vào rừng cây thì sẽ không phát hiện ra. Làm vậy là vì không muốn nha dịch sinh nghi ngờ về thân phận của ta. Hiện tại ta còn chưa muốn đối đầu với “chính quyền” của thời đại này, quá phiền phức, không cần thiết.
Ta đứng giữa đám dân làng, mặc áo bông cũ, đầu quấn khăn vải, cúi đầu, giả vờ giống như những người khác, sợ hãi nha dịch.
Cả nhà lý trưởng đều bị thổ phỉ gϊếŧ chết, trong trang hiện giờ không có người chủ sự. Điều này khiến nha dịch rất đau đầu. Thấy Cát đại nương là người trong trang ăn nói lưu loát, làm việc chu đáo, liền giao việc an trí nạn dân cho bà. Cát đại nương cung kính nói nhất định sẽ làm tốt, không để quan gia phiền lòng, rồi lại nhân cơ hội hỏi mười mấy người nạn dân đến trước nên an bài thế nào. Họ không được đăng ký tại huyện thành, lo lắng sau này điều tra hộ tịch sẽ bị xử lý như người không có hộ khẩu. Những người khác thì không có vấn đề gì, đều có thể nói ra quê quán của mình, không sợ bị điều tra. Chỉ có Cô nương và hai mẹ con kia thân phận không rõ ràng, cần phải làm cho họ một cái hộ tịch trước.
Cả Thứ Châu bị thổ phỉ cướp phá không chỉ một hai thôn trang, người chết vô số. Quan phủ cũng sợ chuyện này bị lộ ra ngoài, triều đình sẽ phái người xuống điều tra. Hiện tại an trí nạn dân vào đó lấp chỗ trống, sẽ không ảnh hưởng đến việc thuế má năm sau. Thêm một người lại có thể thu thêm một phần thuế thân. Nha dịch mang theo bàn tính của cấp trên tới, cũng không tra hỏi kỹ càng, chỉ bảo Cát đại nương ghi lại danh sách, quay về nha môn bổ sung thủ tục cho đầy đủ là được. Chuyện này coi như xong.
Tiễn nha dịch đi, Cát đại nương mới thở phào nhẹ nhõm: “Ấu Nhi cô nương, cũng may nhờ con ra chủ ý, nếu không ai có thể nghĩ ra được cách này.”